Chương 1: Anh trai có thể giúp em gọi bác sĩ được không?

Vào một buổi chiều mờ ảo, dưới những cây hoa anh đào rực rỡ.

Tiếng bước chân khẽ vang lên bên tai, cô gái với toàn thân đẫm máu dốc hết sức mở mắt ra.

Qua những vệt máu loang lổ, cô nhìn thấy một người đàn ông dáng vẻ cao lớn, khí chất uy nghiêm.

Bóng dáng mơ hồ ấy dần tiến lại gần. Cô gái canh đúng lúc đưa bàn tay phải đầy máu ra, nắm lấy ống quần tây đen gần ngay trước mắt.

Người đàn ông nhíu mày nghi hoặc, dừng bước, dọc theo cổ tay mảnh khảnh ấy nhìn xuống, thấy cô gái bị che khuất trong bụi hoa.

“Anh... anh trai, anh có thể... giúp em... gọi bác sĩ được không?”

Lời vừa dứt, cô kiệt sức, hoàn toàn ngất lịm đi.

Người đàn ông ngồi xuống, cẩn thận bế cô lên. Tiếng bước chân vang lên “bịch bịch” rồi dần dần nhỏ đi, là âm thanh đối phương ôm cô chạy thật nhanh vào sảnh bệnh viện.

...

Hàng mi dài khẽ run, ngón trỏ bỗng giật nhẹ, cô gái nằm trên giường bệnh có dấu hiệu sắp tỉnh lại.

“Y Y.” Giọng nói nhẹ nhàng vang lên, khiến cô hoàn toàn thoát khỏi cơn mê man.

Đôi mắt cô chậm rãi mở ra, đồng thời, mùi thuốc khử trùng gay mũi từ sau xộc thẳng vào mũi.

Cơn choáng váng cuối cùng bị âm thanh xung quanh xua tan, tầm nhìn mờ ảo dần trở nên rõ ràng.

“Y Y à, là mẹ có lỗi với con.” Người phụ nữ nắm lấy bàn tay cô gái, khuôn mặt tràn đầy áy náy và tự trách.

“Đúng vậy Y Y, lần này con chịu khổ rồi, chúng ta cũng không ngờ anh trai con, thằng bé...”

“Thằng bé chỉ là bị bệnh thôi, nhưng nó vẫn yêu con, con đừng trách nó được không?” Người đàn ông cúi người xuống, gương mặt tràn đầy lo lắng và bất an.

“Chúng ta thay nó xin lỗi con nhé?” Người phụ nữ vừa nói, nước mắt liền không kìm được mà rơi xuống.

Tách một tiếng, một giọt nước mắt nóng hổi rơi vào lòng bàn tay cô gái, hơi ấm lan ra, cô cuối cùng cũng hoàn hồn lại.

“Không... không sao.” Giọng nói khàn khàn vừa thốt ra, cảm giác bỏng rát lập tức xuất hiện trong cổ họng.

Trên mặt hai vợ chồng hiện lên vẻ mừng rỡ, nỗi lo lắng trong lòng lập tức tan biến.

“À đúng rồi, mau cho Y Y uống chút nước đi.” Người đàn ông chợt nhớ ra, vội chạm vào cánh tay người phụ nữ.

“Được, được.”

Người phụ nữ cười đến mức không khép được miệng, nhanh chóng đỡ cô gái ngồi dậy, đưa tay nhận lấy ly nước ấm từ người đàn ông.

Bà ta quay mặt, dịu dàng nhìn cô gái trước mắt: “Nào Y Y, mau uống đi.”