Hắn luôn muốn cứu nàng ra khỏi chốn đó. Nửa năm chờ đợi, cuối cùng cũng đợi đến ngày nàng sắp đến tuổi cập kê. Nghĩ đến điều ấy, Hạ Văn Hiên nghiêng đầu nhìn sang người bên cạnh, thấy gương mặt nghiêng tựa ngọc, lại ngượng ngùng cúi đầu.
Hai người lên xe ngựa. Hạ Văn Hiên lập tức đặt chiếc lò sưởi tay vào trong tay nàng, khẽ nói: “Trời lạnh, nàng cẩn thận kẻo nhiễm phong hàn.”
Ngọc Sanh cúi đầu nhìn chiếc lò sưởi vàng trong lòng bàn tay, trong lòng thoáng dâng lên một cảm giác ấm áp. Từ ngày đầu gặp, nàng đã biết Hạ Văn Hiên là người hiền lành.
Thân thể hắn yếu ớt, từ nhỏ đã dưỡng bệnh ở quê Thiệu Dương, vì thế rất ít người biết rằng Dương Châu Tri phủ còn có một người con thứ.
Ngọc Sanh cụp mi mắt, im lặng hồi lâu. Bên cạnh, Hạ Văn Hiên thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn nàng, khẽ hỏi: “Hôm nay nàng sao vậy? Dường như tâm tình không tốt?”
Hắn tính tình ôn hòa, trong mắt tràn đầy lo lắng.
“Không có gì.” Ngọc Sanh mỉm cười, đôi mắt hạnh ánh nước khẽ cong lên, như vầng trăng non đầu tháng: “Chỉ là đang nghĩ, lát nữa sẽ đi xem hoa gì thôi.”
“Ngốc, mùa này chỉ có hoa mai thôi.”
Thấy nàng cười, lòng Hạ Văn Hiên cũng nhẹ nhõm theo. Hắn nói: “Lục mai hôm nay vừa nở. Chúng ta là những người đầu tiên tới xem.”
Gió thổi tung rèm xe. Ngọc Sanh nhìn ra ngoài, khẽ hỏi: “Có xa không?”
“Hơi xa một chút.” Gió lạnh tràn vào, Hạ Văn Hiên ho khẽ hai tiếng, rồi nghiêng người chắn gió cho nàng: “Lượt đi lượt về mất khoảng hai canh giờ. Nhưng nàng yên tâm, tối nay ta nhất định đưa nàng về.”
Ngọc Sanh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ gật đầu, không nói gì.
Sợ nàng lo lắng, Hạ Văn Hiên lại dịu giọng nói: “Lục mai lần này thật sự rất đẹp. Là loại được đưa từ kinh thành về để quý nhân thưởng ngoạn. Chúng ta đi sớm một ngày, cũng tránh phải chạm mặt vị quý nhân kia.”
“Quý nhân từ kinh thành đến?”
Ngọc Sanh bất giác nghĩ đến người vừa xuất hiện ở Nguyệt Lâu, mi mắt khẽ rũ xuống, rồi lại từ từ nâng lên.
Thấy gương mặt nàng như vậy, Hạ Văn Hiên lập tức đỏ mặt. Huống hồ là đối diện với ánh mắt ấy, hắn càng không dám nhìn lâu, vội vàng quay đi: “Ta cũng không rõ. Cha ta không nói gì với ta.”
Hắn chợt nhận ra mình chưa từng kể với Ngọc Sanh về gia thế của bản thân. Chủ yếu là vì hắn là con vợ lẽ, sợ nàng sẽ ghét bỏ.
Nghĩ vậy, hắn lại nhẹ giọng nói thêm: “Dù sao cũng là chuyện liên quan đến cha ta. Người xung quanh ông đều cung kính với vị quý nhân kia, địa vị của người đó hẳn không nhỏ.”
Ngay cả Dương Châu Tri phủ cũng phải khách khí với vị quý nhân đó.
Ngọc Sanh khẽ nhíu mày. Tri phủ là quan tứ phẩm, người có thể khiến ông phải cung kính, e rằng không nhiều.
Hạ Văn Hiên thấy nàng không nói, liền nhẹ nhàng vỗ tay nàng, mặt đỏ lên, khẽ an ủi: “Hôm nay chúng ta đi, chắc chắn sẽ không đυ.ng phải vị quý nhân kia đâu. Nàng yên tâm.”
Xe ngựa chạy hơn nửa canh giờ mới dừng lại trước cổng một tiểu viện.
Sân viện yên tĩnh, mái hiên treo mấy chiếc đèn l*иg giấy dầu đã phai màu. Trong tường thỉnh thoảng có vài cành mai khẳng khiu vươn ra ngoài, trên cành khô héo lại điểm vài đóa đỏ tươi, trông như vừa khẽ nở.
“Mai quả thật đã nở rồi.”
Hạ Văn Hiên đỡ tay Ngọc Sanh bước xuống xe. Cổng sân mở rộng, rõ ràng đã có người được sai đến chuẩn bị sẵn, gã sai vặt chờ sẵn ở đó liền tiến lên dẫn đường.
Tiểu viện thoạt nhìn không lớn, nhưng bên trong lại có vẻ sâu rộng, bố cục khéo léo, dù giữa mùa đông vẫn mỗi mười bước một cảnh. Đình đài, lầu gác đan xen, đâu đâu cũng toát lên vẻ thanh nhã.
“Có thích không?” Hạ Văn Hiên vừa đi vừa quay đầu hỏi nàng.
Chuyến đi này, hắn vốn là vì muốn làm nàng vui. Bởi vậy, dù chỉ một câu đơn giản, hắn cũng hỏi rất cẩn thận.
“Rất đẹp.” Ngọc Sanh thu ánh mắt, nhẹ gật đầu.
“Thích là tốt rồi.” Hắn khẽ thở phào, rồi nói tiếp: “Ngồi xe lâu như vậy, hẳn là mệt rồi. Tây viện có phòng nghỉ, ta đưa nàng qua nghỉ một lát. Chờ lát nữa sẽ dẫn nàng đi xem hoa mai ở hậu viện.”
Hắn nói xong, vành tai đã hơi ửng đỏ.
Ngọc Sanh khẽ gật đầu. Hắn liền đích thân đưa nàng vào phòng trong.
Cánh cửa vừa mở, Tam Thất lập tức đi trước kiểm tra. Trong phòng bày biện tinh tế, thanh nhã, hai chậu than sưởi khiến không gian ấm áp hẳn lên. Lư hương tỏa mùi quen thuộc, trên bàn đặt sẵn những món điểm tâm nhỏ tinh xảo. Từng chi tiết đều cho thấy người sắp đặt rất có lòng.
“Hạ công tử này quả thật chu đáo.” Tam Thất tiến lên giúp Ngọc Sanh cởϊ áσ choàng, vừa rót trà vừa liếc nhìn tiểu thư của mình: “Nô tỳ chưa từng thấy ai đối đãi tiểu thư tận tâm như vậy.”
“Hắn thật sự là người tốt.” Ngọc Sanh cúi mắt, khẽ nhấp ngụm trà. Hương vị quen thuộc của Lục An tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng trên gương mặt nàng lại không hề có chút vui vẻ.