Tháng mười hai, năm trước.
Mùa đông ở thành Dương Châu so với các nơi khác lại càng lạnh lẽo hơn.
Nhiều ngày rồi trời vẫn chưa mưa, người đi lại trên đường thưa thớt. Nhưng duy chỉ có Nguyệt Lâu là vẫn tấp nập hơn hẳn ngày thường.
Từ sáng sớm, ma ma dạy lễ đã bắt đầu lớn tiếng dặn dò: “Các cô nương, nhất định phải trang điểm thật cẩn thận, hôm nay có khách quý đến đấy.”
Nguyệt Lâu là kỹ viện nổi tiếng nhất thành Dương Châu, nơi chuyên nuôi dạy “ngựa gầy”.
Cái gọi là “ngựa gầy”, chính là những cô gái nhà nghèo được mua về từ nhỏ, được dạy múa hát, cầm kỳ thi họa, học cách hầu hạ người khác. Khi trưởng thành, đến tuổi cập kê thì sẽ được bán ra với giá cao.
Danh xưng “ngựa gầy Dương Châu” nghe thì chẳng hay ho gì, nhưng lại nổi danh khắp nơi. Trong số đó, Nguyệt Lâu chính là nơi tốt nhất, lớn nhất, cũng nổi tiếng nhất.
Những cô gái có thể được ở lại Nguyệt Lâu đều là được chọn lọc kỹ lưỡng, từ gương mặt, làn da cho đến dáng người, tất cả đều được chọn từng tầng từng lớp, không khác gì tuyển phi cho hoàng tử.
Chỉ những người xuất sắc nhất mới có tư cách trụ lại nơi này.
“Cô nương, hôm nay có hai vị khách muốn gặp người. Người xem có muốn ra tiếp không?”
Trong phòng, Tam Thất đứng phía sau gương trang điểm, vừa nói vừa giúp Ngọc Sanh đắp mặt bằng cao dưỡng dung.
Thứ cao dưỡng dung ấy được làm từ san hô, bạch phụ tử, trân châu và những nguyên liệu thượng hạng khác, nghiền nhuyễn thành cao, bôi lên mặt có thể khiến làn da trắng mịn, mềm mại như ngọc.
Da đẹp một nửa nhờ trời sinh, nửa còn lại phải nhờ chăm sóc.
Ngọc Sanh rất để ý đến dung nhan của mình. Mỗi sáng sớm thức dậy, việc đầu tiên nàng làm chính là dưỡng da.
Nghe Tam Thất nói xong, nàng chỉ khẽ nhắm mắt, không đáp lời. Tam Thất theo hầu nàng đã lâu, nên hiểu rõ đây là ý không muốn gặp. Cô nương nhà nàng vốn là người khó đoán, bao nhiêu kẻ có tiền đến cầu gặp, nàng đều chẳng buồn liếc mắt.
Tam Thất nghĩ một lát, rồi lại nói tiếp: “Nô tì nghe các ma ma nói hôm nay có khách quý từ kinh thành tới, nên bảo mọi người chuẩn bị sẵn.”
Ngọc Sanh vẫn bình thản nói: “Ngươi đi nói với ma ma một tiếng, bảo ta không đi.”
“Cô nương.” Tam Thất lo lắng giậm chân: “Nghe nói người này là đại nhân vật trong kinh thành, người thật sự không muốn gặp sao? Ở nơi như Nguyệt Lâu, nhiều chuyện chẳng do mình định đoạt được. Nhưng nếu có thể quen một người vừa có tiền vừa có thế, thì cả đời sau chẳng còn phải lo nghĩ.”
Cô nương nhà nàng sắp đến tuổi cập kê rồi. Nếu không chủ động tìm đường, để các ma ma đem bán, thì khi ấy mới thật sự chẳng còn lựa chọn.
“Ta đã hẹn đi ngắm hoa với Hạ công tử.” Ngọc Sanh nằm trên sập mỹ nhân, nhắm mắt nói khẽ: “Ngươi cứ nói vậy đi, ma ma sẽ không ép ta nữa.”
Tam Thất biết cô nương nhà mình tính tình rất cứng rắn, khuyên thế nào cũng vô ích, đành buông tay, đầy vẻ tiếc nuối rời khỏi phòng.
Nàng chạy vội về phía sảnh khách. Trong căn phòng được chạm trổ tinh xảo, bảy tám cô gái xinh đẹp đang ngồi chờ. Mỗi người một vẻ, đều khiến người ta không dời mắt nổi.
Giữa căn phòng xa hoa ấy, những cô gái ấy lại càng rực rỡ chói mắt. Họ đeo trâm vàng, vòng ngọc, trên người mặc váy áo bằng lụa là, kiểu dáng và màu sắc đều là mốt mới nhất kinh thành.
Nguyệt Lâu được xây như một tòa phủ đệ bảy gian, nguy nga chẳng kém gì nhà quyền quý. Chủ nhân nơi đây chi rất mạnh tay. Từ ăn mặc, chỗ ở, cho đến chi phí học hành, tất cả đều là hạng nhất. Mỗi cô nương còn có một nha hoàn thân cận, cùng hai gã sai vặt theo hầu.
Có thể nói rằng, ngoài chuyện sau này phải nghe theo sự sắp đặt, thì đối với những cô gái nghèo được chọn vào Nguyệt Lâu, đó chẳng khác nào bước chân vào ổ vàng ổ bạc. Cuộc sống ở đây sung túc đến mức, ngay cả tiểu thư nhà quan cũng chưa chắc được đãi ngộ tốt như thế.
Tam Thất vội vàng chạy đến đại sảnh, trực tiếp tìm được Tần ma ma, rồi cúi người nói: “Ma ma, cô nương nhà con nói chiều nay có việc phải ra ngoài một chuyến, nên không thể đến được.”
Nàng là nha hoàn thân cận của Ngọc Sanh, trong Nguyệt Lâu cũng xem như có chút thể diện.
Tần ma ma suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Sanh Nhi còn nhỏ, không đến cũng được.”
Được ma ma đồng ý, Tam Thất mừng rỡ hành lễ, rồi quay người đi nhanh về phòng.
“Biết bao nhiêu tỷ muội ngồi chờ, chỉ riêng nàng là không thấy mặt. Đúng là đặc biệt thật đấy.”
Người nói là Ngọc Tranh, một trong số những cô nương có chữ “Ngọc” trong tên, nhóm được xem là hạng thượng đẳng nhất trong Nguyệt Lâu.
Ngọc Tranh dung mạo xinh đẹp, tính tình lại cay nghiệt. Từng cử chỉ, từng ánh mắt của nàng ta đều mang theo phong tình quyến rũ.
Tần ma ma đang đứng trước mặt nàng, nghe xong câu ấy liền cau mày, nghiêng đầu trừng mắt: “Vị khách hôm nay không phải hạng tầm thường. Nếu ai trong các ngươi lọt vào mắt ông ta, cả đời sau ắt không phải lo cơm áo.”
“Thần thần bí bí.” Ngọc Tranh khẽ hừ một tiếng, vung chiếc khăn trong tay, đôi mắt khẽ đảo: “Cũng không biết là ai mà bắt chúng ta phải chờ lâu như vậy.”
Miệng nói là thế, nhưng nàng ta cùng các cô nương khác vẫn im lặng chờ.