“Vì sao lại đối xử với ta như thế này?”
“Ngọc Tiêu ta từ khi sinh ra đến giờ chưa từng phải chịu nỗi tủi nhục như vậy.”
Ngọc Sanh vừa đi đến ngoài sảnh, đã nghe thấy tiếng nức nở đứt quãng vọng ra từ bên trong. Giọng nữ vốn đã dịu dàng, lúc này lại nghẹn ngào yếu ớt, nghe thật đáng thương khiến người mềm lòng.
Giữa hàng mày nàng khẽ nhíu, bước chân cũng vô thức nhanh hơn vài phần. “Xảy ra chuyện gì thế?”
Trong sảnh, mọi người đang vây quanh Ngọc Tiêu. Nhìn thấy Ngọc Sanh, nàng ta càng khóc dữ hơn, giọng vừa nức nở vừa ai oán: “Huhu... Thà để ta chết đi còn hơn.”
“Tới rồi à, A Sanh?” Tần ma ma đang mang vẻ mặt đau đầu, thấy Ngọc Sanh liền nở nụ cười, ánh mắt đánh giá nàng từ trên xuống dưới: “Ngươi định ra ngoài sao?”
Hôm nay, Ngọc Sanh mặc váy gấm thêu hoa Tô Châu màu nguyệt trắng, bên ngoài khoác áo choàng xanh lam vân nhạn. Trang phục điềm đạm mà tinh tế, khí chất dịu dàng, khiến người vừa nhìn đã thấy dễ chịu.
“Vâng.” Nàng đáp nhẹ: “Ta muốn đến thư trai một chuyến, lần trước mượn sách của họ, nay phải đem trả.”
Ngọc Sanh vừa dứt lời, phía trước liền vang lên một tiếng cười lạnh: “Ngươi làm hại Tiêu muội muội thảm đến vậy, bản thân lại còn thản nhiên như không có chuyện gì.”
Nàng khẽ rũ mắt, ngước nhìn về phía đó.
Giữa vòng người, Ngọc Tiêu cả người chật vật, đôi mắt đỏ hoe, khóc đến run rẩy. Nghe vậy, nàng ta cắn chặt môi, vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói: “Không thể trách A Sanh, là do ta không biết lượng sức mình.”
Ngọc Sanh hơi cau mày, ánh mắt khẽ tối đi.
Ngọc Tiêu cúi đầu, tay áo trượt xuống, để lộ những vết roi tím xanh chằng chịt trên cánh tay, trông vô cùng đáng sợ.
Tần ma ma vốn luôn chiều theo ý Ngọc Sanh, lúc này chỉ do dự một lát rồi nói: “Thôi được, đi đi. Nhớ sớm quay về.”
Ngọc Sanh khẽ cúi đầu cảm tạ, rồi mang theo Tam Thất ra ngoài. Từ đầu đến cuối, nàng không liếc về phía Ngọc Tiêu thêm một lần nào nữa.
Phía sau, tiếng khóc bi thương vẫn không dứt, mỗi lúc một lớn, như muốn khóc đến đứt ruột.
Tam Thất vừa đi vừa gãi đầu, khẽ nói: “Nô tỳ cũng chỉ nghe được loáng thoáng thôi. Lần trước, cô nương không chịu gặp vị lão gia kia, nên Tần ma ma liền để Ngọc Tiêu cô nương đi thay.”
“Ngọc Tiêu đi thay?”
Ngọc Sanh nhíu mày, rồi nhanh chóng hiểu ra. Chắc hẳn Tần ma ma tiếc tám ngàn lượng kia, lại không muốn đắc tội vị lão gia có tiền nọ.
“Đúng vậy. Ngọc Tiêu cô nương tự mình xin đi, ai ngờ sáng nay lại bị người ta trả về.” Tam Thất nói đến đây, giọng càng thêm bức bối: “Nghe nói bị hành hạ đến chẳng còn hình dạng, mặt mày tím tái, vừa về đã khóc đòi chết. May mà Tần ma ma kịp ngăn lại.”
Nói đến đây, giọng nàng càng nhỏ, ấp úng: “Bên trong đều nói... đều nói là do cô nương tàn nhẫn, khiến Ngọc Tiêu phải chịu khổ sở thay người.”
Ngọc Sanh đặt chân lên bậc xe, chợt quay đầu hỏi: “Ngươi cũng nghĩ là ta hại nàng sao?”
Tam Thất hoảng hốt, vội xua tay: “Nào có chuyện đó! Sao nô tỳ có thể nghĩ như thế!”
“Ngọc Tiêu đi là do Tần ma ma quyết, hơn nữa chẳng ai cầm dao kề cổ ép nàng phải đi. Nếu thật sự không muốn, sao lại chịu bước vào cửa nhà người ta?”
Tam Thất càng nói càng giận: “Biết đâu nàng ấy còn là tự nguyện cơ chứ!”
“Ừ?” Ngọc Sanh hơi nhướng mày: “Tự nguyện?”
Tam Thất nghiêng đầu, nhìn cô nương nhà mình, dung mạo thanh thuần, khí chất thoát tục, mỗi cử chỉ đều khiến người mê mẩn. Nghĩ một lát, nàng nói nhỏ: “Ngọc Tiêu cô nương chẳng phải luôn bắt chước người sao? Cô nương người vừa có món trang sức mới, nàng liền phải học đeo cho giống; người mặc bộ y phục nào, ngày hôm sau nàng cũng may một bộ y hệt.”
Tam Thất càng nói càng tức: “Ngay cả cách điều hương của cô nương, nàng cũng nhất định đòi học bằng được. Biết đâu lần này cũng là tự nàng nài nỉ Tần ma ma để được đi.”
Nàng bĩu môi, hậm hực: “Bị người ta trả về như thế, cũng là đáng đời.”
Ngọc Sanh khẽ run mi mắt, giọng bình tĩnh: “Được rồi, đến thư trai thì gọi ta.”
Nàng biết, Ngọc Tiêu dù có tự nguyện hay không, kết cục này vẫn thật đáng thương. Nếu ngày đó nàng nhận lời đi, e rằng kết cục cũng chẳng khá hơn là bao.
Tam Thất nghe thấy giọng điệu ấy liền biết cô nương đang giận, chỉ dám mím môi, im lặng không nói thêm lời nào.
Xe ngựa chạy suốt một quãng dài, cuối cùng mới dừng lại trước cửa thư trai.
Tam Thất đỡ cô nương nhà mình xuống xe, theo lối quen thuộc đi thẳng vào trong.
Ở Nguyệt Lâu, các cô nương đều được nuôi dưỡng kỹ lưỡng, ăn mặc tinh xảo, lời nói cử chỉ đều có khuôn phép. Chỉ có một điều, họ tuyệt đối không được giữ bạc trong người. Mọi chi tiêu đều do ma ma quản lý, muốn gì thì nói, ma ma sẽ tự mua sắm. Cách làm này là để đề phòng, sợ rằng một khi có tiền riêng, các cô nương sẽ sinh tâm bỏ trốn hoặc nghĩ quẩn.
Điều ấy đối với người khác có lẽ không sao, nhưng riêng Ngọc Sanh thì khác. Nàng luôn tìm đủ cách để tự mình kiếm bạc.
Vừa thấy hai người bước vào, chưởng quầy thư trai liền sáng rỡ mặt mày, vội đích thân nghênh ra, mời vào sương phòng: “Cô nương, cuối cùng ngài cũng tới rồi! Bộ Hồ Yêu Truyện kia của ngài khiến ta bị người ta hỏi đến sắp phá cửa mất thôi!”
Hai năm trước, Ngọc Sanh bắt đầu lui tới thư trai này, tìm người sao chép những câu chuyện nàng viết. Từ nhỏ, nàng đã thích đọc sách, lại đặc biệt yêu hí khúc và tiểu thuyết. Ban đầu, những bài nàng viết chỉ là vài chuyện dân gian vụn vặt, chẳng mấy ai đoái hoài. Về sau, nàng đổi hướng, viết chuyện tình giữa tiểu thư nhà quyền quý và thư sinh phong lưu. Từ đó, sách của nàng mới dần được ưa chuộng.
Thư trai này làm ăn lớn, sách nàng viết xong sẽ có người chép lại, in bán ra ngoài. Mỗi tháng, đều mang về cho nàng một khoản không nhỏ.
“Đây là phần giữa.”
Ngọc Sanh nói, rồi khẽ gật đầu ra hiệu cho Tam Thất dâng bản thảo lên.
Chưởng quầy vừa xem qua đã cười rạng rỡ: “Tốt lắm! Ta sẽ lập tức cho người sao chép ngay.”
Hắn vui vẻ đưa ngân phiếu tới: “Đây là tiền tháng này, cô nương kiểm lại xem.”
Tam Thất cẩn thận đếm, năm tờ ngân phiếu, mỗi tờ một trăm lượng.
“Đa tạ chưởng quầy.”