Khuôn mặt trong sáng đến cực điểm, nhưng khi nhìn xuống, lại là một dáng người đầy đặn mê người, thêm vào đó một chút hương vị khác hẳn.
Làn da trắng như ngà, dáng người mềm mại, đường cong phập phồng quyến rũ, nhất là vòng eo kia, nhỏ đến mức dường như chỉ cần một bàn tay là có thể nắm gọn. Ngọc Sanh đặt tay vào chậu nước, thân mình hơi khom xuống, dáng người theo đó uốn cong mềm mại.
Phía dưới eo là đường cong căng tròn, mượt mà như tơ lụa, khiến người ta chẳng thể rời mắt.
Ngọc Sanh vốn là “ngựa gầy” nổi tiếng ở thành Dương Châu. Nơi đó xưa nay không thiếu mỹ nhân, vậy mà nàng vẫn có thể nổi bật giữa bao người. Điều khiến nàng được biết đến không chỉ vì gương mặt này. Có người thanh thuần hơn nàng, nhưng không ai có dáng người quyến rũ bằng nàng; có người dáng người đẹp hơn, lại chẳng có được nét mặt thanh khiết như nàng.
Nói cách khác, nàng là sự kết hợp hoàn hảo giữa trong sáng và quyến rũ. Khi còn được dạy dỗ ở kỹ viện, các ma ma từng nói, nàng sinh ra là để ăn chén cơm này, chỉ cần đàn ông nhìn thấy, chắc chắn sẽ không thể dời mắt.
Từ nhỏ, các ma ma đã coi nàng như báu vật, là “cây rụng tiền” trong tay. Chưa đến tuổi cập kê, giá của nàng đã bị đẩy lên tận trời.
Thiếu gia nhà Từ, người dưới quyền của Tri phủ Dương Châu, say mê nàng đến mức gần như tán gia bại sản chỉ để có được nàng. Khi ấy, Ngọc Sanh vốn định sẵn sẽ được đưa vào phủ hắn làm thϊếp, nhưng trong một lần tình cờ, nàng lại gặp được Thái tử vi hành cải trang và từ đó, được mang vào Đông Cung.
Bên ngoài càng lúc càng ồn ào. Chu Thừa huy, người lớn hơn nàng hai cấp, ở tại chính điện Trường Tín Cung.
Nàng là Phụng nghi hạng thấp nhất, ở tây điện Trường Tín Cung, vị trí vừa vặn sát bên Chu Thừa huy. Giờ đây trong Đông Cung, ai ai cũng biết, Thái tử tình nguyện ngủ một mình, chứ không tới chỗ Chu Thừa huy nữa.
Ngày nào cũng thế, từ sáng đến tối, chỉ nghe tiếng Chu Thừa huy nổi giận, ba bốn bộ ấm trà bị ném vỡ, năm sáu bình hoa bị đập nát, còn khăn tay thì chẳng biết đã bị xé rách bao nhiêu cái.
Bữa tối vừa qua, lại nghe nói Chu Thừa huy tỉ mỉ trang điểm, định đến thư phòng gặp Thái tử. Nhưng người còn chưa kịp bước vào, đã bị điện hạ đuổi thẳng về. Giờ nàng ta đang tự nhốt mình trong phòng khóc.
“Cô nương, người nói xem, vì sao Thái tử nửa tháng nay vẫn chưa tới hậu viện vậy?”
Tam Thất kiễng chân nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Chu Thừa huy đang đỏ mắt khóc lóc, trong miệng tò mò nói: “Chu Thừa huy trước kia được sủng ái lắm mà, chẳng biết lần này phạm lỗi gì khiến điện hạ không vui nữa…”
Ngọc Sanh ngồi trên trường kỷ, thất thần nhìn quyển hí khúc trong tay, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc ra ngoài cửa sổ, sắc trời đã sắp tối.
Nàng bỗng buông quyển sách xuống, khẽ nói: “Ngươi lui ra đi, ta muốn ngủ.”
“Sao hôm nay cô nương lại ngủ sớm vậy?” Tam Thất nghi hoặc, nhìn nàng với vẻ dò xét.
“Lui ra.”
Thấy sắc mặt chủ nhân lạnh nhạt, Tam Thất đành phải cúi đầu rời đi.
Người vừa rời đi, Ngọc Sanh lập tức đứng dậy khỏi giường. Nàng vội vàng đi ra sau bình phong, thay một bộ xiêm y khác, rồi cuống quýt rút cây trâm cài đầu xuống, đổi thành cây trâm bạc trơn đơn giản.
Cuối cùng, nàng khoác thêm áo choàng, cầm theo một chiếc đèn, dáng vẻ lén lút như kẻ trộm, rồi rón rén bước ra ngoài.
Dọc đường, nàng cúi thấp đầu, đi men theo con lối nhỏ. Thị vệ gác đêm nhìn thấy nàng lại như không thấy, chỉ trừng mắt mà để nàng đi qua.
Nàng đi như đã quen đường, chỉ tốn chừng một chén trà thời gian thì đến một căn nhà gọi là Nghiên Các. Vừa dừng lại, thái giám canh cửa nhìn thấy nàng liền vội vàng tiến tới.
“Ngài cuối cùng cũng tới rồi, điện hạ đợi đã lâu.” Tiểu thái giám vừa nói, vừa nhanh nhẹn mở cửa.
Nếu lúc này Chu Thừa huy có mặt ở đây, e rằng đã tức đến ngất đi mất.
Khi nãy nàng ta còn không được bước vào thư phòng, vậy mà giờ đây cửa lại mở ra đón một Phụng nghi hèn mọn như nàng.
Ngọc Sanh đứng ngoài cửa, liếc nhìn vào trong. Nghĩ đến thứ đang chờ mình, hai chân dưới áo choàng run lên không kìm được. Nàng cắn môi, rồi vẫn hít sâu, bước vào.
Ở giữa thư phòng bày một lư hương sứ xương trắng, khói hương phảng phất bay lên.
Trước bàn có bình phong gỗ nam khắc hoa sen phấn, sau kệ sách là gỗ nam tơ vàng khảm ngà, trên bàn đèn là chín con phượng hoàng uốn lượn, mọi thứ đều quen thuộc với nàng.
Ngọc Sanh cúi đầu, từng bước đi tới, cho đến khi nhìn thấy chiếc bàn án bằng gỗ mun cạnh khắc hoa lê, hai đầu gối nàng liền mềm nhũn, không dám bước tiếp.
Sau án thư, người đang cúi đầu xem công vụ chậm rãi ngẩng lên. Người ấy khoác một bộ trường bào gấm trắng điểm chỉ vàng, thắt đai có văn phượng vân, tóc đen dài được buộc gọn, cài một cây trâm vàng nạm ngọc tím, khí thế uy nghi khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Nghe tiếng động, hắn ngẩng đầu. Khuôn mặt tuấn tú, đường nét thanh nhã như ngọc, môi mang theo nụ cười, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo không chút ấm áp.
“Sao không đi tiếp?” Giọng hắn nhàn nhạt, không chút cảm xúc.
Ngọc Sanh run rẩy, hai chân mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống.
Không ai biết, ẩn dưới vẻ ôn hòa như ngọc của người này là sự tàn nhẫn, ngạo mạn và những thủ đoạn khó lường.
Nàng cắn môi, câu sắp nói ra khó mở miệng, nhưng hai chân run rẩy vẫn nghe lời bước tới.
Hắn đặt bút xuống, ngả người ra sau, ánh mắt dừng lại trên áo choàng của nàng. Ánh nhìn ấy chậm rãi mà nóng bỏng, quét qua người nàng từ trên xuống dưới. Môi mỏng khẽ mở, lạnh lùng nói một chữ: “Cởi.”
Ngọc Sanh cắn môi, cúi đầu, gương mặt không biểu cảm, chậm rãi tháo dải lụa buộc cổ áo. Áo choàng rơi xuống, để lộ dáng người mềm mại phập phồng, cùng bộ y phục màu xanh lá. Đây chính là y phục của cung nữ Đông Cung.
Tất cả cung nữ trong phủ đều mặc loại này, Ngọc Sanh thấy xấu hổ nên mới khoác áo choàng ra ngoài. Nhưng dù vậy, suốt dọc đường đi, gương mặt nàng vẫn đỏ bừng.
“Chậc... hơi nhỏ.”
Bên bàn, Trần Trác khẽ lắc đầu, vẻ tiếc nuối. Ánh mắt hắn dừng lại trên vòng eo nhỏ nhắn của nàng, nhìn thật lâu rồi mới dời đi.
Ngọn đèn bạch ngọc sau lưng vẫn cháy sáng. Trần Trác khẽ vuốt ngọc bản trên ngón tay cái, thong thả hỏi: “Ngươi đến thư phòng của ta làm gì?”
“Không phải... điện hạ gọi thϊếp tới sao?” Câu này suýt bật ra khỏi miệng. Nhưng nghĩ đến lần trước lỡ lời, bị hắn lăn qua lộn lại trách phạt, nàng vội cắn môi, đỏ mặt, rồi run run đáp: “Thϊếp... thϊếp muốn hát cho điện hạ nghe một khúc.”
Trong đôi mắt lạnh lẽo u tối của Trần Trác dường như thoáng hiện một tia ý cười, nhưng rất nhanh đã tan biến không dấu vết. Những ngón tay thon dài như ngọc của hắn gõ nhẹ trên mặt bàn, phát ra tiếng “cộp cộp” đều đặn.
Ánh mắt hắn dừng lại nơi nàng, giọng nhàn nhạt: “Tiến lên đây, đến chỗ này mà hát.”
Ngọc Sanh nhìn mặt bàn, đầu gối lập tức đau nhói. Nàng biết rõ, Thái tử điện hạ căn bản không phải muốn nghe nàng hát, mà là muốn nghe nàng rêи ɾỉ.
Nàng cắn môi, không dám kháng cự, chỉ biết ngoan ngoãn bước tới. Bộ váy cung nữ màu xanh lá ngắn và bó sát, mỗi khi cử động liền chẳng thể che giấu được điều gì.
Cứ như thế, nàng ghé người lên án thư, “hát” suốt một đêm.
Ngọn đèn bạch ngọc trên bàn cháy đến tận đáy, ánh nến chập chờn lay động. Khi mọi thứ lắng lại, Trần Trác đưa tay ôm nàng từ trong ngực bế lên, rồi thản nhiên ném lên trường kỷ.
Ngọc Sanh toàn thân đỏ bừng, vội kéo tấm thảm lông bên cạnh che người, trốn sang một bên, nhưng gương mặt hồng ửng kia vẫn không thể giấu đi.
Đặc biệt là đôi mắt hạnh ngập nước ấy, như chứa cả tầng tầng sóng, long lanh ướŧ áŧ, khiến người nhìn khó dời mắt.
Trái lại, Thái tử vẫn mặc nguyên y phục chỉnh tề, chỉ có vạt áo hơi xộc xệch. Hắn nằm nghiêng trên trường kỷ, áo bào gấm màu trắng ngà càng tôn lên dáng vẻ cao quý, như trăng sáng giữa trời quang, ung dung mà lạnh lẽo.
Hắn liếc nhìn nàng, tùy ý lau tay vào áo mình, cười nhạt: “Sao ngươi lại nhiều nước như vậy? Chưa từng thấy ai khóc được như ngươi. Khóc một lần là không ngừng lại được, như nước tràn bờ đê vậy.”
Ngọc Sanh vừa hầu hạ hắn xong, biết hắn lúc này tâm tình tốt, sẽ không nổi giận. Nàng kéo cao tấm thảm che mặt, không đáp lại.
“Còn giở tính hờn dỗi à?” Giọng Thái tử khàn khàn, thấp trầm, hắn nghiêng đầu hỏi: “Không thích làm việc này sao?”
Ngọc Sanh giả vờ như không nghe thấy, im lặng không nói.
Khóe môi Thái tử khẽ nhếch, hắn tiện tay cầm lấy một quyển sách, vừa lật vừa đọc bâng quơ: “Thị nữ bước vào thư phòng, lấy danh nghĩa xướng khúc mà làm chuyện không đứng đắn. Nến đỏ lay lắt, trong cảnh mây mưa phập phồng...”
Câu còn chưa dứt, quyển sách trên tay hắn đã bị nàng giật lấy. Hàng lông mày hắn khẽ nhướng, ánh mắt sâu thẳm nhìn nàng: “Không phải kịch bản này chính ngươi viết sao?”
Ngọc Sanh lập tức hiểu ra. Nửa tháng nay, mỗi ngày hắn đều hành hạ nàng theo một cách khác, mà mỗi lần đều là dựa theo những câu chuyện nàng từng chép. Thì ra là cố ý đợi lúc này.
Nàng siết chặt quyển sách trong tay, biết trốn không thoát, đành phải đánh đòn phủ đầu.
Đôi mắt hạnh lập tức ngân ngấn nước, ánh lệ lăn vòng vòng, rồi “tách” một tiếng rơi xuống. Nàng nghẹn ngào, giọng yếu ớt đáng thương: “Điện hạ... có phải người chán ghét Ngọc Sanh rồi không?”
Trước kia nàng chỉ là “ngựa gầy” ở Dương Châu, nay lại là người của Thái tử, mà viết ra những lời dâʍ đãиɠ như vậy là tội lớn. Từ khi vào Đông Cung, nàng luôn sống cẩn trọng, không ngờ vẫn bị hắn phát hiện.
Đuôi mắt nàng đỏ hoe, cả người run rẩy.
“Ha... thật đáng thương.” Thái tử khẽ cười, đưa tay vỗ nhẹ lưng nàng: “Đừng giả bộ nữa. Lúc ta đón nàng vào Đông Cung, đã biết nàng không phải hạng đơn thuần rồi.”
Mỹ nhân Dương Châu có hàng vạn, nhưng nàng chỉ là kẻ hèn mọn trong kỹ viện, lại có thể được Thái tử đích thân đưa về Đông Cung, còn ban cho danh phận.
Bảo nàng không có tâm cơ, không có thủ đoạn, ai mà tin được?
Ngọc Sanh khẽ nức nở, thuận theo rúc vào lòng hắn. Theo cánh tay hắn, ánh mắt nàng khẽ liếc qua mặt án thư bừa bộn, ngổn ngang giấy mực.
Khoảnh khắc ấy, nàng chợt nhớ đến nửa năm trước, khi chính bản thân quỳ dưới bàn của người đàn ông này, dùng hết mọi cách van xin để được hắn giữ lại bên mình.