“Phanh!” Cả người Ngọc Sanh bị ném mạnh xuống giường. Xiêm y trên người nàng bị gió tuyết quất đến gần như trong suốt, vừa chạm vào chăn đệm đã vội rụt người lại, cuộn tròn trốn vào bên trong.
“Xem ra còn chưa bị lạnh đến hỏng.”
Trần Trác cụp mắt, lạnh nhạt liếc về phía giường một cái.
Suốt dọc đường ôm nàng trở về, y phục trên người hắn cũng đã thấm ướt. Hắn phủi tuyết trên vai, tháo áo choàng ngoài ném sang một bên, rồi quay đầu phân phó: “Đem nước lại đây.”
Ngoài cửa, Vương Toàn đứng dựa vào khung gỗ, trong lòng vẫn chưa hết kinh hãi. Cô nương được kiệu đưa đến là ai? Đây là lần đầu tiên ông thấy điện hạ tự mình ôm một nữ nhân như thế.
“Vâng!”
Nghe lệnh, Vương Toàn hoảng hốt đáp lại, vội vàng gọi người đi đun nước. Giữa đêm khuya, cả viện đều bị kinh động. Kẻ nhóm lửa, người khiêng thau, một phen bận rộn đến gà bay chó sủa.
Chẳng mấy chốc, đồ dùng tắm rửa phía sau bình phong đã được chuẩn bị xong. Đám hạ nhân đặt đồ xuống, đồng loạt lui ra ngoài. Cửa “kẽo kẹt” một tiếng, khép lại.
Bên giường, Trần Trác vừa xắn tay áo, vừa hờ hững nói: “Ngươi muốn tự mình làm, hay để ta giúp?”
Ngọc Sanh toàn thân run lẩy bẩy. Váy áo ướt đẫm dính sát vào da thịt, lạnh đến mức nàng phải cắn chặt môi mới cố giữ cho mình không ngất đi.
“Cái... gì?” Giọng nàng run rẩy, răng va vào nhau lập cập.
Trần Trác từ ghế đứng dậy, bước đến bên giường, kéo phăng chăn đệm trên người nàng. Thấy khuôn mặt đã tím tái vì lạnh, hắn chẳng có lấy nửa phần thương xót.
Ngón tay hắn chỉ về phía chậu nước: “Xuống tắm đi. Không biết sao?”
Ngọc Sanh ngẩng đầu, nhìn gương mặt hắn dưới ánh trăng. Vẫn là nét ôn hòa như trước, nhưng trong mắt lại ẩn hiện vẻ không kiên nhẫn.
Nàng không dám nhiều lời, càng không dám chọc hắn nổi giận. Toàn thân mềm nhũn, nàng cố vịn mép giường để đứng dậy. Hai chân vừa chạm đất liền tê cứng, chưa kịp giữ thăng bằng đã khụy xuống.
“Bộp.”
Một tiếng vang lên, đầu gối nàng như nát ra.
“Hừ.”
Trần Trác nhíu mày, lui lại hai bước. Ánh mắt nhìn người quỳ trên đất lạnh như băng, chẳng có chút thương tiếc. Hắn cúi người, bế nàng lên, ném thẳng vào chậu nước.
Nước trong chậu ấm áp. Cơ thể nàng rơi xuống khiến nước bắn tung tóe, áo quần ướt sũng dính sát vào da, toàn thân run rẩy. Nhưng hơi ấm dần lan ra, xua tan từng chút lạnh lẽo.
Khi máu trong người dần lưu thông, thân thể nàng mới từ từ có lại cảm giác. Nàng run rẩy đưa tay sờ lên người mình, may mắn thay vẫn còn tỉnh táo, chưa đến mức bị tê liệt hoàn toàn. Nếu chậm thêm một khắc, e rằng đã chẳng thể tỉnh lại được nữa.
“Lạnh thì lên.”
Trần Trác ngồi trước giường, tiện tay lật một quyển sách. Phía sau, hạ nhân đã thu dọn giường chiếu. Còn hắn, từ lúc nào đã thay áo ngủ trắng tinh.
Y phục đơn sơ, không chút trang sức, vậy mà mặc trên người hắn vẫn toát lên vẻ thanh nhã tuấn dật, tựa như ánh trăng sáng ngời khiến người ta chẳng dám rời mắt.
Ngọc Sanh lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt thất thần hồi lâu. Mãi đến khi máu huyết trong đầu dần lưu chuyển, ký ức mới chậm rãi tràn về. Nàng rốt cuộc nhớ ra vì sao mình lại rơi vào cảnh này.
Ban ngày, gặp người này nàng còn tránh không kịp, vậy mà đêm nay hai người lại ở chung một phòng?
Là ai đã đánh ngất nàng, rồi trói nàng nhốt vào kiệu? Và người trước mặt rốt cuộc có thân phận gì? Vì sao lại đưa nàng đến chỗ hắn?
“Đào đại nhân không dạy ngươi cách hầu hạ người khác à?” Giọng nói trầm thấp vang lên giữa tiếng lật sách. Đôi mắt sắc lạnh kia trong nháy mắt đã rời khỏi trang sách, khóa chặt lấy ánh nhìn của nàng.
Ngọc Sanh cúi đầu, không dám ngẩng lên, giọng run rẩy hỏi: “Đào đại nhân?”
Nàng làm sao có thể quen biết vị Đào đại nhân kia chứ?
Trần Trác buông quyển sách trong tay, đổi sang tư thế thoải mái rồi tựa người vào ghế thái sư. Đôi mắt đen sâu thẳm không chút che giấu, thẳng thắn quan sát nàng.
Ánh mắt hắn từ trên quét xuống, dừng lại nơi cổ áo hỗn độn, để lộ một mảng da thịt trắng như tuyết, chỉ tiếc đã bị gió lạnh đông cứng đến ửng đỏ.
Ánh mắt ấy quá mức ngang tàng. Dù Ngọc Sanh từng chịu qua không ít kiểu nhìn soi mói, nhưng bị hắn nhìn như vậy, lại là lần đầu tiên. Cả người nàng lập tức nóng ran, đỏ bừng như tôm luộc chín.
Khuôn mặt vốn tái nhợt vì lạnh nay đỏ bừng, nàng hoảng hốt lùi về sau, tựa lưng vào thành bồn, co gối ngồi trong nước, chỉ còn để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn.
Trước mặt truyền đến một tiếng cười khẽ
Ngọc Sanh không biết hắn hiểu lầm điều gì, răng cắn chặt, cố gắng giải thích: “Tiểu nữ không quen biết Đào đại nhân.”
Nam nhân trước mặt mang khí chất cao quý. Dù y phục giản đơn, vẫn không giấu được vẻ quyền uy bức người.
Nàng bị đưa đến đây mà chẳng rõ nguyên do, lại bị trói, rồi giao vào tay hắn, dĩ nhiên không thể không lên tiếng.
“Hôm nay Hạ công tử hẹn tiểu nữ ra ngoài ngắm hoa mai.”
Nói đến đây, nàng khẽ mím môi, lược qua đoạn gặp hắn giữa rừng mai.
“Sau đó chuẩn bị trở về, nhưng người đánh xe nói xe hỏng, bảo chúng ta ở lại một đêm. Ai ngờ tiểu nữ bị đánh ngất, tỉnh lại thì đã bị nhốt trong kiệu.”
Chuyện phía sau không cần nói thêm, hai người đều hiểu rõ trong lòng.
Rốt cuộc hôm nay trong rừng mai có bao nhiêu người, bao nhiêu kẻ là tai mắt của Đào đại nhân, hay có người cố tình nhân cơ hội ra tay - những điều ấy, nàng không muốn suy đoán nữa.