Mùa xuân, năm Nguyên Đức thứ ba mươi hai.
Trời đã sang tháng Ba, dường như mùa hạ vẫn chưa đến, mưa phùn vẫn triền miên không dứt. Đêm qua mưa rả rích suốt đêm, sấm chớp ầm ầm, sáng nay vừa tinh mơ, trời mới hửng nắng.
Trong Trường Tín cung, một hàng cung nữ mặc áo dài xanh đen đứng ngay ngắn dưới mái hiên. Trên tay các nàng là chậu đồng, lược gỗ tẩm hương, khăn thơm và đồ dùng để tắm rửa. Gió đầu xuân vẫn còn lạnh buốt, vậy mà họ đã phải đứng ngoài cửa chờ gần một canh giờ.
Đám cung nữ cắn răng chịu đựng, không dám để thân mình run rẩy, nhưng đôi tay nâng khay đã bị lạnh đến tím ngắt.
Tam Thất bưng một chậu nước đi tới, thấy cảnh ấy thì khựng lại, nàng cúi đầu, khẽ thở dài. Không nói một lời, nàng đẩy cửa bước vào trong.
Cửa vừa mở, một luồng hơi ấm tràn ra. Đầu xuân tiết trời ấm lạnh thất thường, trong phòng đã đặt sẵn hai chậu than. Tam Thất đặt chậu nước xuống, khều nhẹ lò than. Một tiếng “bụp bụp” vang lên, ngọn lửa lập tức bùng sáng.
Lúc này nàng mới buông thanh sắt, xoa xoa tay cho ấm, rồi đi sâu vào bên trong.
Rèm châu được vén lên, trong tầm mắt nàng hiện ra một tấm bình phong lớn thêu hoa cúc và lê quấn lấy nhau. Bên phải là bàn trang điểm khắc hình hoa mai, trên giá đàn mun khảm ngọc bày đầy hộp phấn, bình hoa, và các món trang sức khắc hình chim muông, lá sen.
Căn phòng được bày biện tinh tế và thanh nhã. Tuy vật dụng không nhiều, nhưng món nào cũng là đồ quý hiếm.
Tam Thất đã hầu hạ bên cô nương nhiều năm, vậy mà mỗi lần trông thấy những thứ này, nàng vẫn không khỏi thầm xuýt xoa. Ai có thể ngờ được, cô nương năm ấy lại có thể bước đến ngày hôm nay, hưởng phúc như thế.
Nơi này là Đông Cung, còn năm ngoái, cô nương của nàng chỉ là một “ngựa gầy” ở thành Dương Châu, một cô gái nhỏ suýt nữa bị nạp làm thϊếp cho tri phủ.
Nghĩ đến đây, Tam Thất siết chặt lòng bàn tay, lấy lại bình tĩnh rồi bước đến bên chiếc giường gỗ đỏ khảm sơn. Nàng vén nhẹ màn lụa, cúi người khẽ gọi: “Cô nương, đến giờ dậy rồi.”
Trên giường, mái tóc đen như mây xõa rối, vạt chăn khẽ hé, để lộ bóng dáng mỹ nhân. Nàng gối đầu lên gối ngọc, khuôn mặt say ngủ tĩnh lặng, đôi mày cong như lá liễu khẽ nhíu lại khi nghe tiếng động, rồi hàng mi run run mở ra đôi mắt mờ sương.
Mắt phượng, má đào, sống mũi thanh tú, môi đỏ như cánh quỳnh. Khuôn mặt ấy dù đã nhìn suốt bao năm, mỗi lần thấy vẫn khiến người ta phải thầm kinh diễm.
Tam Thất thoáng lúng túng, thấy đôi mắt kia vừa hé mở đã muốn nhắm lại, nàng vội bước tới, khẽ gọi thêm một tiếng: “Cô nương, sắp đến giữa trưa rồi, nên dậy thôi ạ.”
Đôi mắt ngái ngủ mơ màng mở ra, người trên giường khẽ nói mớ vài tiếng, miễn cưỡng ngồi dậy. Chiếc chăn thêu hình cá lượn trong đầm sen trượt khỏi vai, để lộ làn da trắng như tuyết, mịn như ngọc, không tì vết.
Trên làn da ấy, lấm tấm vài dấu vết mờ mờ, dường như còn vương chút ái muội chưa tan.
Tam Thất vừa nhìn thấy đã đỏ bừng mặt, vội cúi đầu né tránh, lí nhí nói: "Cô... cô nương, điện hạ đã mười ngày rồi không đến chỗ chúng ta, sao trên người cô nương vẫn còn dấu vết vậy ạ?"
Không những chưa phai, chỗ kia còn như vừa mới in thêm. Thái tử đã lâu không tới, cô nương cũng chẳng phải người được sủng ái. Tam Thất cảm thấy kỳ lạ, nhưng lời này tuyệt đối không dám nói ra.
Ngọc Sanh ngồi trên giường, khuôn mặt xinh đẹp thoáng ửng đỏ. Nàng cúi đầu, kéo lại cổ áo để che giấu, đưa tay định bước xuống giường, nhưng đầu gối vừa chạm đất đã mềm nhũn. Nếu Tam Thất không nhanh tay đỡ lấy, e rằng nàng đã ngã lăn ra sàn.
“Cô nương…” Tam Thất khẽ thở dài, giọng pha chút oán trách: “Dạo này ngày nào người cũng dậy muộn, sao vẫn còn chưa tỉnh hẳn thế này.”
Bên ngoài vang lên một tràng tiếng “xoảng xoảng”, như thể ai đó làm rơi chậu nước. Ngọc Sanh khẽ run lên, trong lòng chột dạ, vội tìm cớ chuyển chủ đề: “Chỗ Chu Thừa huy lại làm sao thế? Lại náo loạn à?”
Tam Thất nhanh nhẹn cho khăn vào chậu nước, vắt khô rồi hầu hạ Ngọc Sanh rửa mặt, miệng đáp: "Còn phải nói ạ."
Rồi nàng lại nói thêm: "Mấy ngày nay vốn là Chu Thừa huy thị tẩm, vậy mà điện hạ lại cho nàng ta leo cây ba ngày liên tiếp."
Nói đến đây, Tam Thất không khỏi thở dài.
Chu Thừa huy hễ không vui là lại trút giận lên đầu cung nữ thái giám hầu hạ bên cạnh. Ba tháng nay gió xuân vẫn còn lạnh, người đứng hầu trong sân phải chịu đựng suốt cả canh giờ, không chịu nổi là chuyện thường.
Chắc hẳn tiếng động vừa nãy là do cung nữ vụng về làm đổ chậu nước, rồi bị đánh.
Tam Thất vừa hầu hạ Ngọc Sanh rửa mặt, vừa thấp giọng nói tiếp: “Trước kia Chu Thừa huy còn bắt nạt cô nương, nay điện hạ lạnh nhạt với nàng ta, cũng xem như thay cô nương xả giận một phen.”
"Ta nào có bản lĩnh đó." Ngọc Sanh đặt tay vào chậu nước, mười ngón tay thon dài, trắng nõn như củ hành. Nàng cúi đầu, trên mặt nước gợn sóng hiện lên gương mặt xinh đẹp, yêu kiều.
Gương mặt ấy thanh thuần, đường nét tinh xảo, môi anh đào nhỏ nhắn, chỉ có đôi mắt hạnh long lanh nước, nơi đuôi mắt còn vương một vệt hồng, như vừa mới khóc, khiến ai nhìn cũng không khỏi sinh lòng thương tiếc.