Chương 47

Ngày mai cô phải đi dự tiệc tối, điều đó có nghĩa là mấy ngày tới có thể sẽ phải đối mặt với lịch trình làm việc và nghỉ ngơi không ổn định, thậm chí có thể bỏ bữa…

Sáng sớm Dương Liễu đã dậy, bắt đầu chuẩn bị phần cuối cùng trong khâu chuẩn bị đồ Tết: đồ ăn nhẹ.

Tết đến, chỉ có món mặn mà thiếu đồ ăn nhẹ thì sao được!

Cô vẫn nhớ hồi nhỏ, nhà nghèo, phụ mẫu phải cắn răng rất lâu mới chịu cắt một miếng thịt nhỏ. Nhưng điều đó không có nghĩa là cả nhà sẽ quây quần bên nhau vui vẻ: thịt mang về nhà, phụ thân vất vả cả năm được một chút, đệ đệ cưng của cả nhà được một chút, mẫu thân, cô và mấy muội muội gầy như que củi chỉ có thể nhìn mà nuốt nước bọt, giả vờ gặm đầu đũa cho đỡ thèm…

Đêm giao thừa luôn náo nhiệt, nhà nào có chút tiền dư thì con cái sẽ được ăn mặc đẹp đẽ, cầm vài viên kẹo, vài cây pháo, rủ nhau chạy khắp làng.

Nhưng Dương Liễu, trước khi theo thầy, chưa từng biết vị ngọt là như thế nào. Còn pháo hoa, chỉ có thể đợi người khác đốt xong rồi lén lút cùng các em gái nhặt những quả bị buộc lỏng mà không cháy.

Nhưng dù vậy, những quả pháo nhặt được cũng phải nộp lên cho phụ thân, và phần lớn đều rơi vào tay đệ đệ…

Với Dương Liễu, kẹo, pháo, thậm chí cả hộp bánh ngọt đắt tiền chỉ tồn tại trong tưởng tượng và lời người khác nói…

Có lẽ vì nỗi ám ảnh tuổi thơ, lớn lên rồi, mỗi dịp Tết Dương Liễu đều kiên quyết chuẩn bị rất nhiều hộp bánh, đủ loại, dù không ăn nhưng cô cũng muốn thấy người nhận cảm thấy hạnh phúc.

Dương Liễu vô cùng ghét, thậm chí căm hận một cái Tết chẳng có gì!

Bánh xa-xi-ma*, ánh nướng nhân đậu xanh, bánh quế, bánh táo đỏ, bánh rán, bánh mật, bánh đậu đỏ và bánh rán đường, nếu cô dậy sớm hơn, thì có thể đi hái thêm cánh hoa sạch, vừa có thể làm thành mứt hoa mà vừa có thể làm bánh hoa hồng, bánh hoa đào, bánh hoa quế… vừa ngon vừa đẹp mắt.

*Nguyên mẫu là 萨其马: bánh xa-xi-ma; bánh ngọt (mì sợi rán tẩm đường cắt thành từng khối vuông), có nguồn gốc từ lễ vật dâng lên Thịnh Kinh Tam Lăng nhà Thanh . Món ăn này trở nên phổ biến ở Bắc Kinh sau khi người Mãn Châu tiến vào Trung Nguyên và trở thành một trong những loại bánh ngọt bốn mùa theo phong cách Bắc Kinh và là món ăn nhẹ quan trọng vào thời điểm đó.

Dương Liễu dậy từ hơn bốn giờ, bật đèn, xắn tay áo làm việc trong bóng tối.

Bên ngoài tĩnh lặng, không một tiếng động, lớp kính mỏng ngăn cách hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Đầu tiên là nấu đậu đỏ, đợi đến khi hạt đậu gần như vỡ ra thì đổ nước đi, cho nước lạnh vào nấu tiếp, phần lớn vỏ đậu sẽ được loại sạch.

Trong lúc đậu đỏ đang nấu, Dương Liễu tranh thủ rửa sạch táo đỏ, bỏ hạt rồi hấp chín. Hấp táo đỏ rất nhanh, sau khi hấp xong thì cho thêm nước ấm tùy theo độ ẩm của táo, sau đó cho đường vào chảo, khuấy đều, thêm dầu ăn, cuối cùng sẽ được hỗn hợp táo đỏ có độ sánh và độ ngọt vừa phải.

Đợi hỗn hợp táo đỏ xong thì đậu đỏ cũng chín. Trước hết vớt đậu ra, ép bớt nước, lọc qua vài lớp vải mỏng để được hỗn hợp mịn.

Thời gian trước Dương Liễu mua được một mẻ trứng vịt ngon, cô không ngần ngại mua hết số còn lại, về nhà kiểm tra thì được hơn 180 quả, ngâm đủ ba hũ, hôm qua đã lấy ra, luộc chín và cho vào tủ lạnh, ăn khi nào thì lấy.

Cô suy nghĩ một chút, bóc 80 quả lòng đỏ trứng màu vàng tươi, chuẩn bị nướng bánh trứng muối đậu đỏ.

Lò nướng quả là trợ thủ đắc lực, tiện hơn lò đất cô từng dùng, vừa không có khói vừa tiết kiệm sức. Chỉ cần cho vào là không cần quan tâm nữa, nhiệt độ và thời gian đã được chỉnh sẵn, sau đó cứ làm việc khác, đến khi nghe tiếng “ting” là xong!