Chương 33

Đến tận lúc này, Dương Liễu mới biết hóa ra Trần Úy Nhiên và Chu Nam là bạn thân nhiều năm. Lần này, chương trình “Lộ Nhất Thủ” đạt được thành công lớn như vậy là nhờ Chu Nam góp sức bày mưu tính kế.

Nếu nói Chu Nam thích thú với quá trình nấu nướng hơn là việc ăn uống, thì Trần Úy Nhiên chính là một tín đồ ẩm thực chính hiệu.

Cũng vì thích ăn nên anh ấy tự mình lên kế hoạch cho chương trình ẩm thực này, từ khâu sáng tạo, biên tập, chỉnh sửa đến đạo diễn đều do một tay Trần Uý Nhiên đảm nhiệm. Thậm chí, anh còn gọi điện cho bạn thân lúc 2 giờ sáng, không ngờ lại bị mắng té tát.

Trần Uý Nhiên sống một mình, không ăn không ngủ cũng chẳng sao, nhưng bạn anh ấy lại có vợ con, ai lại chịu thức đêm trò chuyện với anh chứ!

Ngày hôm sau tỉnh dậy, Trần Úy Nhiên vẫn chưa bỏ cuộc, gọi điện cho bạn thân lần nữa và lại bị mắng cho một trận.

Tại sao?

Ban đầu, Trần Úy Nhiên chỉ muốn làm một chương trình nấu ăn thuần túy, nhưng Chu Nam đã giúp anh ấy thay đổi ý định.

“Trong và ngoài nước đã có bao nhiêu chương trình ẩm thực rồi? Chẳng có gì mới mẻ cả. Nếu muốn làm chương trình tạp kỹ, phải có yếu tố hài hước, gây ấn tượng mạnh. Ai lại thích xem mấy đầu bếp vụng về nấu ăn chứ? Thà đi làm ở nhà hàng còn hơn. Hãy mời người nổi tiếng đi!”

Đúng là một diễn viên kiêm đạo diễn, biên kịch chuyên về marketing, chỉ cần nói vài câu thôi cũng đủ kí©h thí©ɧ người nghe…

Vì thế, Chu Nam tham gia chương trình với mức thù lao gần như bằng không. Anh ấy đã giúp Trần Úy Nhiên có một khởi đầu tốt. Sau khi chương trình được chú ý, mọi thứ cứ thế thuận lợi.

Thực ra, phần lớn khách mời đều biểu hiện đúng như dự đoán của Trần Úy Nhiên, chỉ riêng Dương Liễu là ngoại lệ. Ban đầu, ê-kíp chương trình định xếp cô vào vai trò bình hoa, một cô gái trẻ xinh đẹp, biết nũng nịu, đáng yêu để thu hút khán giả nam, có nấu ăn hay không cũng chẳng sao, thậm chí nếu khách mời ăn xong rồi ói ra thì cũng chẳng sao nốt…

Nhưng không ngờ, cô gái này không chỉ biết nấu ăn mà còn có tay nghề cao siêu, khiến khán giả cả nước phải kinh ngạc.

Còn việc Lữ Oánh quen biết họ cũng là một sự tình cờ. Cô ấy vốn là phóng viên tạp chí, tình cờ được giao nhiệm vụ phỏng vấn Chu Nam. Kết quả, cuộc trò chuyện lại đi lệch hướng, bài phỏng vấn của cô ấy gần như là một bài bình luận về ẩm thực, khiến chủ biên tức giận vô cùng.

Nhưng không ngờ bài phỏng vấn đó lại gây được tiếng vang lớn. Nhiều độc giả gửi thư hỏi thăm, tạp chí đó lại bán hết veo, thái độ của chủ biên đối với Lữ Oánh cũng thay đổi 180 độ.

Chính vì vậy, Lữ Oánh đang gặp khó khăn trong sự nghiệp đã mạnh dạn xin chuyển ngành, thuyết phục chủ biên mở một chuyên mục ẩm thực trên tạp chí và làm biên tập viên. Cô ấy nổi tiếng từ đó, bước vào một con đường hoàn toàn khác với kế hoạch ban đầu.

Sau khi quen biết nhau, cả ba đều cảm thấy tiếc vì không gặp nhau sớm hơn. Họ thường xuyên tụ tập ăn uống, chia sẻ những món ăn ngon và đôi khi mời thêm những người bạn cùng sở thích. Dần dần, họ hình thành một nhóm bạn thân thiết.

Mọi người ăn uống no say, cuối cùng gọi một ấm trà để tráng miệng, rồi lại nói chuyện về điện ảnh.

Chu Nam khoát tay thở dài: “Không nên nói, không nên nói!”

Trần Úy Nhiên liếc anh ấy một cái, cười nhạo: “Có gì mà không nên nói? Phim dở tệ hoành hành thôi. Nếu không thì anh đừng tham gia vào nữa, cùng tôi làm, chúng ta sẽ làm một chương trình ẩm thực nổi tiếng toàn cầu!”

Chu Nam lắc đầu, không nói gì.

Cũng không trách anh ấy khó chịu, thị trường phim ảnh trong nước những năm gần đây thực sự không tốt. Nhiều người chỉ nhìn vào tiền, đổ xô vào làm phim, lấy danh nghĩa làm phim.

Nhưng đó có phải là phim không?

Chưa kể diễn xuất của một số diễn viên cứng nhắc đến khó coi, ngay cả kịch bản cũng lộn xộn, gượng ép, lời thoại như đang coi thường trí tuệ của khán giả… Xem xong chỉ thấy một mớ hỗn độn, hoa mắt chóng mặt, nhưng nội dung là gì thì chẳng ai biết! Chỉ là câu chuyện được thổi phồng, nhờ vẻ ngoài xinh đẹp của các diễn viên mà thu hút được nhiều người xem, thu về lợi nhuận khổng lồ rồi bỏ đi, còn chuyện sau đó thì ai quan tâm nữa!

Chủ đề hơi nặng nề, Chu Nam vuốt ve chén trà, im lặng một lúc rồi cười: “Mỗi người có cách sống của mình, thôi không nói chuyện này nữa. À, bánh sơn tra ở đây ngon lắm, tôi gọi một đĩa nhé…”