Chương 31

Vài ngày sau, cô vừa nấu cơm xong thì đạo diễn của “Lộ Nhất Thủ” Trần Úy Nhiên gọi điện thoại đến, nhiệt tình mời cô đi dự tiệc. "Cô có rảnh không? Mấy ngày nay không gặp, mọi người cùng nhau tụ họp. À, Chu Nam cũng có đó, tiện thể hai người có thể trao đổi kinh nghiệm nấu nướng!"

Lời chưa dứt, bên điện thoại đã chuyển sang Chu Nam. Anh ấy vẫn nhiệt tình và chân thành như mọi khi: "Tiểu Dương, đừng nghe anh ấy nói bậy, tôi mời khách, cùng đi thôi, gọi cả quản lý của cô nữa nhé."

Chu Nam nổi tiếng hiếu khách và phóng khoáng trong giới, lại rất chính trực, dù là buổi tối thì cũng không cần lo lắng gì.

Nhưng mà...

Cô nhìn nồi bò kho và các món rau trộn thơm phức còn đang bốc khói nghi ngút, hơi lưỡng lự: "Trùng hợp quá, tôi vừa nấu xong, hay là lần sau đi, lần sau tôi mời."

Cô đã hẹn Thu Duy Duy ăn tối rồi, mọi thứ đã chuẩn bị xong...

"Việc này dễ thôi," không ngờ Chu Nam ngay lập tức đưa ra giải pháp, không chút do dự: "Tiện thì mang theo, cô không biết đạo diễn Trần thèm món ăn của cô thế nào đâu, năm cuộc gọi thì có ba cuộc gọi anh ấy nhắc đến tay nghề của cô với tôi. Ai da..."

Bên điện thoại vang lên một hồi ồn ào, hình như mọi người đang giằng co lấy điện thoại, hỗn loạn vô cùng. Cô nghe mà bật cười.

Cuối cùng, Trần Úy Nhiên nhanh tay nhanh chân giành được điện thoại, nhanh chóng báo địa chỉ: "Nếu tiện thì qua nhé, coi như đi chơi. Nhưng nếu có việc thì cũng không cần miễn cưỡng, sau này còn nhiều cơ hội gặp mặt mà."

Mọi người nhiệt tình như vậy, Dương Liễu cũng không tiện từ chối nữa. Hơn nữa, cả ngày ở nhà nghiên cứu kịch bản khiến cô rất bí bách.

Cô kể chuyện này cho Thu Duy Duy, cô ấy lập tức vỗ tay: "Đi chứ, nhất định phải đi! Chu Nam đó, anh ấy là Ảnh đế hai lần, giờ lại vừa làm đạo diễn vừa làm biên kịch, từ khi ra mắt đến giờ chưa từng đóng phim bị chê. Anh ấy có hiểu biết sâu sắc về diễn xuất lắm! Em cũng đừng suốt ngày nghĩ đến việc nấu ăn, cơ hội hiếm có, học hỏi nhiều kinh nghiệm đi, đảm bảo sẽ có lợi rất nhiều."

Nói rồi, Thu Duy Duy chủ động giúp Dương Liễu gói kỹ nồi bò kho, dùng hộp đựng thức ăn lớn đựng rau trộn, rồi cho vào túi nhựa chắc chắn: "Người ta đã nói rồi, dù đùa hay thật thì cũng nên mang qua, thể hiện chút thành ý. Chị đưa em đến đó, nhưng không vào, sắp kết thúc thì gọi điện cho chị tới đón."

Dương Liễu hơi ngại, những món này vốn định để hai người bọn họ ăn, ai ngờ nửa đường lại xảy ra chuyện này: "Mang hết rồi, vậy chị ăn gì? Chị lấy một ít trước đi."

"Chỉ có chút đồ đó thôi mà, còn làm ra vẻ, giống gì chứ!" Thu Duy Duy khoát tay không chút để ý.

Sắp đến nhà hàng thì Dương Liễu gọi điện cho Trần Úy Nhiên. Vừa xuống xe đã thấy anh ấy đứng ở cửa đón, cô vội vàng đi đến, chưa được mấy bước thì anh ấy đã lấy luôn hộp đựng thức ăn trên tay cô: "Cô gái này thật là, lão Chu toàn nói bậy, cô lại tin thật. Đi đi đi, mau vào để cô mắng anh ta một trận!"

Cô vẫn hơi lo lắng: "Họ cho phép mang đồ ăn bên ngoài vào ạ?"

Hầu hết các nhà hàng đều không cho phép mang đồ ăn từ bên ngoài vào, họ dù sao cũng là người nổi tiếng, nếu bị phát hiện thì mất mặt lắm.

Nhưng Trần Úy Nhiên rất bình tĩnh, vừa dẫn cô vào trong vừa nói: "Không sao đâu, nhà hàng của bạn anh ấy, lão Chu đã làm nhiều chuyện thiếu đạo đức như vậy rồi!"

Vào phòng, ngoài Chu Nam còn có một phụ nữ khác trang điểm gọn gàng, ăn mặc thoải mái nhưng vẫn rất lịch sự, tóc ngắn, khoảng ba mươi tuổi, đang nói chuyện với Chu Nam.

Trần Úy Nhiên vừa vào đã mắng Chu Nam: "Anh xem anh làm cái gì đấy, trời lạnh thế này mà để cô ấy mang đồ ăn từ xa đến!"

Chu Nam tuy áy náy nhưng vẫn mong chờ nhận lấy đồ ăn, Trần Úy Nhiên xoa tay cười nói: "Được rồi, tôi giới thiệu nhé, đây là Dương Liễu, diễn viên điện ảnh, đây là Lữ Oánh, biên tập viên tạp chí nổi tiếng kiêm food blogger!"

Cô hiểu rồi, hóa ra ba người họ đang dùng bữa để làm quen!