Thoắt cái lại thêm một năm trôi qua.
Lạc Thần giờ đã năm tuổi, không chỉ khỏe mạnh mà còn bộc lộ sự thông minh khác thường sau quãng thời gian sống bên lão Triệu. Ánh mắt sáng ngời, phản ứng nhanh nhẹn, trí nhớ vượt trội. Mỗi lời gia gia từng dạy qua, cậu đều khắc ghi trong lòng, chưa từng quên lãng.
Đứa trẻ này từ khi giáng thế đã khác người. Nay lớn thêm một tuổi, lại càng lộ rõ khí chất siêu phàm. Lão Triệu nhìn cậu, trong lòng khẽ động.
— Đã đến lúc dạy võ cho đứa trẻ này.
Lão Triệu hạ quyết định.
Từ đó, mỗi ngày đều vang vọng tiếng gió rít và bóng thương trên sân cỏ. Lão Triệu đích thân truyền dạy cho cậu tất cả các thương pháp cơ bản, từ chiêu thức nhập môn cho đến những phương thức phá giải và biến hóa.
Năm sáu tuổi, Lạc Thần đã thành thạo toàn bộ các thương pháp cơ bản. Đường thương sắc bén, vững vàng, khiến lão Triệu cũng phải ngạc nhiên.
— Đứa trẻ này đã đủ căn cơ, từ hôm nay ta phải dạy nó luyện khí, tạo đan điền.
Lão Triệu dạy cậu phương pháp vận chuyển linh khí căn bản, dẫn khí vào đan điền, củng cố căn cơ.
Thế nhưng, điều kỳ lạ đã xảy ra.
Lạc Thần ngồi xếp bằng, vận chuyển khí mạch đúng theo lời dặn. Thời gian trôi qua, đan điền vẫn trống rỗng, không có dấu hiệu hình thành. Ngược lại, giữa l*иg ngực, một quầng khí hỗn độn đột nhiên hiện ra, khí tức cuồn cuộn như sấm gầm.
Quầng khí này lại lớn gấp ba lần so với trung điền năm xưa lão Triệu phải khổ luyện ba năm mới có được.
— Sao có thể như vậy?
Lão Triệu chấn động trong lòng.
Ông lập tức kiểm tra thân thể Lạc Thần. Đan điền hoàn toàn trống rỗng, trong khi trung điền lại quay cuồng mãnh liệt, khí tức kỳ lạ và quỷ dị hơn cả trung điền của ông luyện ra.
Lão Triệu ngẩng đầu thở dài.
— Giờ ta đã hiểu vì sao quyển sách đó lại giáng thế cùng nó.
Từ đầu, thiên cơ đã định. Đứa trẻ này sinh ra là để bước trên con đường tu luyện trung điền.
Kể từ đó, lão Triệu dốc lòng truyền dạy.
Năm bảy tuổi, trung điền của Lạc Thần đã đạt Hỗn Nguyên Thể tiểu cảnh, ngưng tụ vững chắc. Đan điền của cậu cũng đồng thời khai mở, đạt tới Luyện Khí tầng một.
Cậu học cực nhanh, không cần ai nhắc nhở, mỗi ngày đều tự giác tu luyện. Lão Triệu thấy vậy liền quyết định truyền cho cậu toàn bộ thương pháp bí truyền Thương Đạo Vô Trần, cùng với bộ thân pháp tuyệt đỉnh Ảnh Dực Vô Song.
— Nhớ kỹ, Thương Đạo Vô Trần, thiên hạ vô song, không được dễ dàng truyền cho người khác.
— Dạ, gia gia.
Từ đó, Lạc Thần bước vào giai đoạn khổ luyện.
Tám tuổi, đường thương của cậu đã sắc bén như rồng lượn, mỗi chiêu thức đều tinh thuần.
Chín tuổi, thân pháp đã nhuần nhuyễn, thân ảnh nhẹ như mây lướt, di chuyển như có cánh.
Đến năm mười tuổi, Lạc Thần đã hoàn toàn nắm vững hai bộ tuyệt học. Thương pháp sắc bén, thân pháp linh động. Đan điền đạt Luyện Khí tầng ba, trung điền vẫn chỉ ở Hỗn Nguyên Thể tiểu cảnh.
Lão Triệu khẽ thở dài, trong lòng thầm tiếc nuối.
— Trung điền muốn tiến nhanh phải hấp thu Hỗn Nguyên Khí. Nhưng Hỗn Nguyên Khí ở đâu? Ta không biết. Quyển sách kia cũng đã cháy xém vài phần, ta chỉ hiểu được đôi chút, không thể dẫn đường cho con.
Dù vậy, từ khi khai mở, tốc độ tu luyện đan điền của Lạc Thần lại nhanh đến mức khiến người ta khó lòng tin nổi, vượt xa những kỳ tài cùng thế hệ ở Lục Châu. So với thiếu niên cùng tuổi, cậu đã sớm bỏ xa mấy tầng cảnh giới.
Năm mười hai tuổi, đan điền đạt Luyện Khí tầng năm, trung điền vẫn chậm chạp ở tiểu cảnh.
Lão Triệu bắt đầu lo lắng.
Nếu để người trong thiên hạ biết tốc độ tu luyện kinh người của cậu, e rằng sẽ dẫn tới phiền phức không cần thiết.
Vì vậy, ông quyết định phong ấn một phần tu vi của Lạc Thần.
— Từ nay, người ngoài chỉ có thể thấy con là Luyện Khí tầng một. Chỉ những cường giả có tu vi vượt xa ta mới có thể nhìn thấu con. Trung điền của con, người thường ở Lục Châu cho dù là Đại Thừa Cảnh đỉnh phong cũng không thể phát giác.
Lạc Thần gật đầu.
— Dạ.
Lão Triệu nhìn cậu, trong lòng ngổn ngang.
— Con sinh ra vốn để tu luyện trung điền, nhưng ta lại không thể dìu dắt con trên con đường ấy. Phía trước, con phải tự bước lấy.
Ông đã truyền dạy hết thảy những gì mình biết về đan điền, về thương đạo, về thân pháp. Nhưng con đường trung điền, ông chỉ có thể để Lạc Thần tự mình tìm hiểu.
Đêm ấy, lão Triệu ngồi lặng lẽ trên mái nhà, ngửa mặt nhìn trời.
— Đứa trẻ này là phúc hay là họa cho Lục Châu?
Trên bầu trời, trăng sáng như gương, chiếu xuống một thân ảnh nhỏ bé đang múa thương. Bóng thương như rồng, tiếng gió rít xé không trung, thân ảnh nhẹ như mây lướt.
Cám ơn các bạn đã đọc!