Từ sau ngày thiên cơ giáng thế, lão Triệu đưa Lạc Thần về chăm sóc, cùng ẩn cư nơi rừng sâu, từ đó bặt vô âm tín. Đồng thời, lão bắt đầu cẩn thận nghiên cứu quyển sách cổ nhặt được bên cạnh đứa trẻ.
Những ký tự trong quyển sách ấy không giống bất kỳ văn tự nào mà lão từng biết. Chúng vừa cổ xưa, vừa thần bí, tựa như dấu tích từ thời viễn cổ bị thất truyền.
Thương Vương Cô Ảnh – Triệu Vô Ưu, người từng vang danh khắp Lục Châu, tu vi Đại Thừa Cảnh đỉnh phong, vốn chỉ còn nửa bước là phi thăng Tiên Giới, vậy mà lại vì một đứa trẻ mà dừng bước.
Trong suốt năm đầu kể từ ngày thiên cơ giáng thế, lão Triệu đã bôn ba khắp Lục Châu, tìm đến các đại tông môn, các thư viện cổ, thậm chí ghé qua những di tích tàn tích, từng đạo quán cổ, từng bí cảnh viễn cổ, từng thần miếu hoang phế, chỉ mong gặp được người có thể giải nghĩa những ký tự kia.
Dù không tìm được ai hiểu rõ, nhưng qua những ghi chép lẻ tẻ trong một số bí tịch cổ ngữ và tàn thư, lão dần xâu chuỗi lại, miễn cưỡng nắm được đại khái cổ ngữ trong quyển sách.
Sau một năm tìm kiếm, lão trở về ẩn cư, rút sâu trong rừng núi phía tây bên ngoài Hiên Thành.
Lão Triệu đại khái hiểu được, quyển sách này tên là Hỗn Nguyên Tâm Kinh. Một bí pháp cổ xưa tu luyện trung điền, dùng Hỗn Nguyên Khí để khai mở huyệt đạo này, vượt ngoài quy tắc vạn giới.
Trung điền, cái tên đầu tiên xuất hiện trong sách.
Đó là một huyệt đạo bí ẩn nằm giữa l*иg ngực, hoàn toàn tách biệt với đan điền vốn được biết đến từ ngàn đời nay.
Quyển sách gọi đó là nơi tích tụ Hỗn Nguyên Khí, một loại khí không thuộc Ngũ Hành, không thể dung hợp với linh khí thông thường. Là khí vận từ thời viễn cổ, bị lãng quên trong dòng lịch sử.
Những người tu luyện phổ thông không thể cảm nhận được khí tức của trung điền, cũng không thể phán đoán cảnh giới của người đi theo con đường này.
Ba năm tiếp theo, lão Triệu bắt đầu thử tu luyện theo chỉ dẫn trong sách.
Nhưng tốc độ chậm đến đáng sợ.
Không thể hấp thu linh khí theo cách thông thường, cũng không thể ngồi thiền hay tụ khí vận công như lối phổ thông. Mỗi câu, mỗi ký tự trong sách như ẩn chứa một đạo trận văn bí mật, phải dùng cả tâm thần lẫn ý chí để dần dần hòa nhập, lĩnh ngộ từng tầng.
Ba tháng đầu, hoàn toàn không có biến hóa.
Nửa năm sau, khí tức trong l*иg ngực mới có dấu hiệu chấn động nhẹ.
Mãi đến năm thứ ba, cuối cùng lão cũng cảm nhận được một điểm sáng nhỏ bằng đầu kim xuất hiện ở trung tâm l*иg ngực.
Một luồng khí lưu hỗn độn tụ lại, xoay chuyển chậm rãi, vừa mờ nhạt vừa lạnh lẽo như sương mù. Đó chính là trung điền, do lão tự mình khai mở, tự mình rèn luyện.
Cũng từ khoảnh khắc đó, lão Triệu biết, thứ này không giống bất kỳ thứ gì từng tu luyện trước đây.
Sau mỗi lần vận hành trung điền, lão cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn, xương cốt chắc lại, làn da trở nên săn chắc, có độ đàn hồi kỳ dị.
Càng tu luyện, lão Triệu càng cảm nhận rõ thân thể dường như được trẻ hóa. Những dấu vết của tuổi già dần phai nhạt, mái tóc bạc chầm chậm xuất hiện những sợi đen nhánh. Cơ thể giống như đang nghịch chuyển thời gian, chậm rãi hồi phục sự thanh xuân.
Lão Triệu thầm nghĩ.
— Đây là nghịch thiên chi pháp. Nếu luyện thành công con đường này, không chỉ cường hóa bản thân, thậm chí có thể chống lại quy luật sinh tử.
Trong những ký tự cổ mà lão hiểu được, quyển sách có mô tả sơ lược về hệ thống tu luyện trung điền. Tổng cộng có Chín Đại Cảnh Giới, mỗi cảnh giới lại chia thành ba tiểu cảnh: tiểu, bình, đại.
Hỗn Nguyên Thể, hình thành trung điền, khí tức còn sơ khai. Đạt đại cảnh, nội lực tương đương Trúc Cơ Cảnh tầng một.
Hỗn Nguyên Tâm, kiểm soát được khí mạch Hỗn Nguyên. Đạt đại cảnh, nội lực tương đương Kim Đan Cảnh tầng năm.
Hỗn Nguyên Cốt, thể cốt tôi luyện, khí tức ổn định. Đạt đại cảnh, nội lực tương đương Nguyên Anh Cảnh tầng tám.
Hỗn Nguyên Linh, linh thức mở rộng, khí tức kết nối với trời đất, cảm nhận được nơi chứa Hỗn Nguyên Khí. Đạt đại cảnh, nội lực tương đương Luyện Hư Cảnh tầng hai.
Hỗn Nguyên Tượng, ngưng kết thần tượng Hỗn Nguyên. Đạt đại cảnh, nội lực tương đương Hợp Thể Cảnh tầng bốn.
Hỗn Nguyên Đạo, ngộ ra đạo lý Hỗn Nguyên. Đạt đại cảnh, nội lực tương đương Độ Kiếp Cảnh tầng tám.
Hỗn Nguyên Ấn, ngưng tụ Hỗn Nguyên Ấn. Đạt đại cảnh, khí tức chạm ngưỡng Đại Thừa Cảnh đỉnh phong.
Hỗn Nguyên Giới, mở ra không gian riêng. Đạt đại cảnh, có thể đối kháng với cường giả vừa phi thăng.
Hỗn Nguyên Chân Thân, cảnh giới tối cao, không còn bị ràng buộc bởi sinh tử.
Trong khi đó, hệ thống tu luyện phổ thông tại Lục Châu vẫn đi theo con đường tu luyện đan điền, hấp thụ linh khí để tăng tiến.
Hệ thống phổ thông gồm chín đại cảnh giới.
Luyện Khí Cảnh, cơ bản nhất, hấp thụ linh khí sơ khai, củng cố căn cơ.
Trúc Cơ Cảnh, mở rộng kinh mạch, tạo nền móng cho con đường tu hành.
Kim Đan Cảnh, ngưng tụ Kim Đan, sức mạnh tăng vọt, bước vào hàng cao thủ.
Nguyên Anh Cảnh, Nguyên Anh hóa hình, linh thức cường đại.
Hóa Thần Cảnh, linh thức tách khỏi thân xác, chiến đấu ở tầm cao.
Luyện Hư Cảnh, thân thể hư hóa, có thể xuyên qua không gian ngắn.
Hợp Thể Cảnh, linh thể hợp nhất, sức mạnh vượt trội.
Độ Kiếp Cảnh, trải qua lôi kiếp sinh tử, chuẩn bị bước vào đỉnh phong.
Đại Thừa Cảnh, cảnh giới đỉnh cao, chờ đón lôi kiếp phi thăng Tiên Giới.
Mỗi đại cảnh giới đều có chín tầng nhỏ, từng bước từng tầng gian nan khổ luyện. Sau khi đạt Đại Thừa Cảnh đỉnh phong mới có cơ hội đón lôi kiếp phi thăng.
Thế nhưng, trung điền và đan điền là hai con đường hoàn toàn tách biệt, không thể dung hợp. Nếu cưỡng ép vận chuyển sẽ dẫn đến khí loạn bạo thể, chết không toàn thây.
Cám ơn các bạn đã đọc!