Sau buổi phát biểu nhập môn, sân lớn ngoại môn dần trở nên vắng vẻ. Đám đệ tử mới, người thì kết bạn, người thì rảo bước tìm hiểu khắp nơi. Không khí vốn náo nhiệt giờ chỉ còn lại dư âm của buổi tụ họp long trọng ban nãy.
Lạc Thần trầm ngâm một lúc rồi quyết định đi về phía Chấp Sự Điện, nơi phát nhiệm vụ và vật phẩm tu luyện cho đệ tử.
Vừa rẽ vào con đường lát đá dẫn đến Chấp Sự Điện, Lạc Thần chợt nghe thấy tiếng ồn ào cãi vã. Tiếng mắng nhiếc lẫn trong tiếng van nài, khiến cậu lập tức bước nhanh tới.
— Mau giao ra, các ngươi nghe không? Đừng để bọn ta phải động thủ.
Ở một góc tường, bốn tên đệ tử ngoại môn đang vây quanh một nam một nữ dáng vẻ lúng túng. Tên cầm đầu, thân hình to béo, tay áo xắn cao, vẻ mặt hung hãn. Hắn vừa vung tay định đấm thẳng vào mặt thiếu niên thì Lạc Thần đã lao tới, giơ tay ngăn lại.
"Bốp!""
Cánh tay của tên kia lập tức bị Lạc Thần chặn đứng, không tài nào hạ xuống được.
Tên cầm đầu thoáng sửng sốt, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lạc Thần.
— Ngươi? Có biết ta là ai không mà dám xen vào chuyện của ta?
Lạc Thần đứng vững, ánh mắt không chút sợ hãi.
— Ta không cần biết ngươi là ai. Nội viện cấm đánh nhau. Ngươi vi phạm, ta có quyền ngăn.
Tên kia khịt mũi cười khinh.
— Quy định? Ta khinh. Ở đây, quyền là luật. Ta muốn đánh ai thì đánh, ai dám ngăn?
Vừa dứt lời, hắn vung tay đấm thẳng vào mặt Lạc Thần. Nhưng một giọng nữ uy nghiêm bất ngờ vang lên phía sau.
— Dừng tay!
Cả đám lập tức quay đầu. Một nữ chấp sự trong y phục màu tím, ánh mắt sắc lạnh như băng, đang bước tới, mắt nhìn quét qua từng người.
— Đệ tử ngoại môn mới vào đã dám làm loạn trong tông môn? Các ngươi muốn bị đuổi sao?
Tên cầm đầu vội thu tay lại, nghiến răng quay đầu bỏ đi, không quên ngoái lại lạnh giọng hăm dọa Lạc Thần.
— Ngươi, chuyện này chưa xong đâu. Cứ chờ đấy.
Nữ chấp sự liếc nhìn Lạc Thần một cái rồi quay lưng rời đi, không nói thêm lời nào.
Chỉ còn lại ba người. Lạc Thần lúc này mới quay sang hỏi.
— Hai người không sao chứ?
Thiếu niên vừa bị vây lắc đầu, vẻ mặt vẫn còn chút hoảng loạn.
— Không sao, đa tạ huynh đã ra tay giúp đỡ. Nếu không hôm nay e là bọn ta đã gặp rắc rối lớn.
— Ta tên Lạc Thần. Còn hai người?
— Ta là Hàn Thiên, còn đây là muội muội ta, Hạ Hạ.
Hạ Hạ khẽ gật đầu, vẻ rụt rè. Tuy còn nhỏ tuổi nhưng nàng có dung mạo đoan trang, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ cảm kích.
Lạc Thần hỏi tiếp.
— Hai người đã nhận nhiệm vụ chưa?
— Vẫn chưa.
Hàn Thiên đáp.
— Vậy cùng đi. Ta cũng đang đến Chấp Sự Điện.
Ba người rảo bước, vừa đi vừa trò chuyện. Không lâu sau, họ đã đến trước Chấp Sự Điện. Cánh cửa gỗ bạc màu theo thời gian. Bước vào trong là không gian đơn sơ, yên tĩnh đến lạ thường.
Sau quầy gỗ, một lão nhân dáng người nhỏ thó đang ngồi gác cằm, lim dim ngủ. Mái tóc trắng rối bời, khuôn mặt nhăn nheo nhưng lại toát ra khí tức kỳ lạ, sâu không thể đoán.
Lạc Thần bước lại, ho nhẹ một tiếng, khẽ gọi.
— Tiền bối?
Lão nhân lười biếng mở một mắt, nhìn ba người trước mặt như đang ngắm cá trong ao.
— Chuyện gì?
Lạc Thần cười làm thân.
— Bọn ta mới vào tông môn, đến nhận nhiệm vụ và đồ dùng.
Lão chẳng buồn đứng dậy, chỉ giơ tay. Ngón tay đeo một chiếc nhẫn màu ngọc bích, lấp lánh ánh sáng. Liền thấy ba chiếc nhẫn trữ vật sơ cấp bay ra lơ lửng rồi rơi xuống trước mặt bọn họ.
— Cầm lấy rồi mau đi. Nhiệm vụ bên kia, tự chọn, đừng làm phiền giấc ngủ của ta.
Lão phất tay đuổi khách, bộ dáng vô cùng khó chịu.
Cả ba khựng lại vài giây, rồi ngoan ngoãn cúi đầu nhận nhẫn, lặng lẽ đi về phía bảng nhiệm vụ bên phải sảnh điện.
— Lão nhân đó thật kỳ quái, chỉ có cảnh giới Luyện Khí tầng chín mà ngạo mạn quá mức.
Hạ Hạ lẩm bẩm.
— Muội muội, đừng thất lễ. Tu giả trong thiên hạ, không thể nhìn bề ngoài mà đánh giá.
Hàn Thiên nghiêm túc nhắc nhở.
Tới bảng nhiệm vụ, cả ba phát hiện những nhiệm vụ dễ dàng đã bị các đệ tử trước lấy gần hết. Chỉ còn hai nhiệm vụ đơn giản, còn lại đều là các nhiệm vụ nguy hiểm như săn yêu thú, vượt núi, hái linh dược ở sơn cốc có ma khí.
Lạc Thần nhìn hai người bạn mới.
— Hai người chọn việc dễ đi. Ta quen sống trong núi, mấy việc này không làm khó được ta.
Không để hai người kịp từ chối, Lạc Thần đã nhanh tay lấy hai nhiệm vụ đơn giản đưa cho Hàn Thiên và Hạ Hạ.
— Giao vật phẩm và hái linh thảo à? Được rồi, hai người đi cẩn thận.
Hàn Thiên ánh mắt chân thành, chấp tay nói.
— Lạc Thần huynh, đa tạ, khi khác nhất định báo đáp.
Hạ Hạ khẽ nói.
— Cảm ơn huynh.
Hai huynh muội rời đi. Lạc Thần tiếp tục đứng trước bảng, ánh mắt lướt nhanh qua từng tấm lệnh bài treo lơ lửng, cuối cùng chọn lấy ba nhiệm vụ: thu thập nanh lợn rừng, đuôi sói hai đầu và mắt đà điểu sắt.
— Mấy thứ này, lúc còn trên núi ta cùng gia gia ngày nào cũng đánh.
Lạc Thần lẩm bẩm, bất giác nhớ về những ngày theo gia gia săn yêu thú trong rừng sâu. Cậu nắm chặt ba tấm lệnh bài, xoay người bước thẳng ra khỏi Chấp Sự Điện.
Ngay khi bóng dáng Lạc Thần vừa khuất, lão nhân lúc nãy lập tức mở cả hai mắt, ánh mắt sâu thẳm khó dò.
— Có chút khí chất.
Sau lưng ông, một bóng người lặng lẽ hiện ra, là nữ chấp sự khi nãy.
— Tên tiểu tử đó có gì đặc biệt? Luyện Khí tầng một, thân phận không rõ ràng. Tại sao người kia lại dặn ta để mắt đến hắn?
Lão nhân khẽ cười, đưa hồ lô rượu lên uống một ngụm, giọng khàn khàn.
— Vì hắn là người mà lão Triệu đích thân đưa tới. Lão già đó xưa nay không tùy tiện làm gì. Đã đưa người, ắt có lý do. Chọc giận lão ấy, rắc rối lớn đấy.
Nữ chấp sự nhíu mày, rồi không nói thêm lời nào, bóng dáng mờ dần, tan vào hư không.
Lão nhân thở dài, lẩm bẩm như nói với chính mình.
— Lão Triệu à, lão không muốn sống yên ổn nữa sao? Sóng gió, sóng gió lớn sắp kéo tới rồi.
Lời vừa dứt, gió núi thổi qua, cuốn theo mùi rượu nồng nàn, như báo hiệu một hồi bão tố đang dần bắt đầu.
Cám ơn các bạn đã đọc!