Chương 16: Độc Chiến Cương Hộ Tông

Lạc Thần lao đi vun vυ"t trong rừng, phía sau hai nữ tử Hoa Kiếm Tông vẫn đang đuổi theo, nhưng khoảng cách ngày càng xa.

Lạc Thần ngẫm nghĩ.

— Phải thay đổi kế hoạch, nếu chỉ ngồi im tu luyện trong này e là không thể. Ta cần đi một vòng thám thính tình hình trong bí cảnh rồi tính tiếp.

Đi được chừng bốn dặm, cậu bắt gặp một nhóm hơn ba mươi đệ tử Ngự Long Tông đang bị ép vây. Phía trước là nhóm đệ tử Cương Hộ Tông, chừng khoảng gần trăm người. Phía sau là vách núi cao ngút, đường thoát hoàn toàn bị chặn.

Nhóm đệ tử Ngự Long Tông đang bị dồn vào thế đường cùng, không thể thoát. Bọn họ cố gắng vây quanh lại phòng thủ. Mỗi người một sắc mặt, người thì lo lắng, người sợ hãi, có người vẫn kiên định, cũng có người chỉ lặng lẽ quan sát.

Người đứng đầu nhóm lên tiếng.

— Ai sợ chết, thì cứ việc bóp nát lệnh bài của mình mà thoát ra ngoài. Ai không sợ, thì ở lại cùng ta phá vây xông ra. Đây là cơ hội tu luyện hiếm có, ta quyết không bỏ chạy hèn hạ.

Vừa dứt lời đã có bảy người bóp nát lệnh bài biến mất. Nhóm chỉ còn lại hai mươi sáu người, tất cả siết chặt vũ khí, ánh mắt kiên quyết.

Bên kia, tên cầm đầu Cương Hộ Tông bước lên, cười khinh miệt, chỉ tay quát.

— Đám sâu bọ các ngươi có vùng vẫy cũng vô ích, mau giao nộp lệnh bài ra đây! Ta sẽ tha mạng cho các ngươi.

Đặc điểm của đệ tử Cương Hộ Tông là những người cao lớn vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn. Nhìn vào thế trận, rõ ràng thấy đệ tử Ngự Long Tông hệt như sâu bọ đang vùng vẫy trước những con quái vật.

Thế nhưng trước lời đe dọa, các đệ tử của Ngự Long Tông vẫn giữ nguyên khí thế, ánh mắt kiên định, sẵn sàng nghênh chiến.

Thấy đối phương cứng đầu như vậy, tên cầm đầu bên phía Cương Hộ Tông cũng không nhiều lời nữa, hắn phất tay ra hiệu.

Lập tức các đệ tử phía Cương Hộ Tông hừng hực khí thế áp đảo lao lên tấn công.

Bỗng nhiên.

"Ầm"

Một chấn động xen ngang cuộc chiến của hai bên, khói bụi túa ra mù mịt. Sau đó dần dần mờ đi hiện rõ bóng dáng của Lạc Thần.

Là cậu cố tình vận công đáp xuống để xen ngang. Cả hai phe đồng loạt dừng lại, ánh mắt kinh ngạc nhìn sang.

Tên cầm đầu Cương Hộ Tông chen ra trước, chăm chú nhìn bóng dáng kia, rồi bật cười khinh miệt.

— Lại thêm một con sâu bọ tự đâm đầu vào chỗ chết. Giả thần giả quỷ là để thị uy với ta sao?

Lạc Thần cười khẩy, trả lời.

— Cương Hộ Tông, xếp hạng ba cũng chỉ có vậy. Lấy đông hϊếp ít, một đám hèn hạ.

Tên kia cau mày tức giận. Hắn tiến về phía Lạc Thần với khí thế hùng hổ, rồi dừng lại ngay sát trước mặt cậu.

Hai người đối mặt nhau, Lạc Thần phải ngước đầu lên nhìn hắn, cậu không có chút nào sợ hãi.

Tên kia cao lớn gấp đôi Lạc Thần, uy áp nặng nề như núi đè.

Trước khí thế đó, các đệ tử Ngự Long Tông phía sau bắt đầu dao động, có vài người tay đã run lên, mồ hôi nhễ nhại. Vì bọn họ lo sợ Lạc Thần sẽ bại dưới tay tên này.

Tên cầm đầu Cương Hộ Tông tức giận nói.

— Ngươi, thử nói lại một lần cho ta nghe xem.

Lạc Thần không chút sợ hãi, trong đầu cậu suy nghĩ chợt nhận ra.

— Kỳ lạ, không cảm nhận được tu vi của hắn, lại có bí mật gì đây?

Nghĩ xong cậu liền trả lời hắn.

— Nếu Cương Hộ Tông các ngươi không hèn hạ, vậy ta với ngươi đánh một trận, nếu ai thua, thì bên đó phải giao hết lệnh bài cho bên thắng.

Nghe vậy, tên kia liền cười phá lên, cả đám đệ tử Cương Hộ Tông phía sau cũng cười giễu cợt.

— Được! Để ta xem ngươi có mấy phần bản lĩnh! Chết rồi đừng có trách ta.

Dứt lời, cả hai lùi ra vài thước, sắc mặt tên to lớn kia hừng hực sát khí, Lạc Thần vẫn giữ nguyên biểu cảm, trong tâm tập trung đến cực độ.

Cười lạnh một tiếng, tên kia lập tức lao đến, tuy to lớn nhưng tốc độ của hắn đáng kinh ngạt. Chớp mắt nắm đấm của hắn đã ở ngay trước mặt Lạc Thần.

Cậu kịp đưa tay chống đỡ, cả người bị đẩy lùi ra sau chục thước, tên kia nhếch mép cười đắc ý.

— Đỡ được sao?

Hắn tiếp tục lao lên với tốc độ nhanh hơn, dồn dập nắm đấm vào Lạc Thần. Nhưng cậu đỡ được tất cả, chỉ là liên tục bị đánh áp đảo lùi về sau.

Qua mấy chiêu thăm dò, Lạc Thần vẫn chưa rõ tu vi của tên này đang ở cảnh giới nào, liệu hắn có giống với Lục Vân hay không. Nhưng có một điều cậu chắc chắn, rằng tên này chỉ có sức mạnh cơ bắp, còn nội lực thì hoàn toàn kém xa cậu.

Lạc Thần bất ngờ trụ vững, đón thẳng một cú đấm mà không hề lùi bước. Tên kia sửng người, nắm tay của hắn dừng lại trước tay của Lạc Thần, hắn nhận ra khí tức của cậu đã thay đổi.

Không chần chừ, Lạc Thần vận công từ trung điền, dồn lực truyền vào nắm tay, tung một quyền cực mạnh vào bụng đối phương.

Hắn nhanh chóng thủ thế hai tay đỡ lấy, song vẫn bị đẩy lùi hơn năm thước. Hắn đứng thẳng người dậy cười gằn, dường như không bị làm sao.

Hắn định nói gì đó thì bỗng dưng khụy người tay chống xuống đất, miệng hộc ra một ít máu. Mắt hắn trừng to, không tin nổi cơ thể mình đã bị thương nặng.

Cú đấm đầy nội lực của Lạc Thần, bề ngoài trông như không mấy nguy hiểm, nhưng lại phá hủy mạnh mẽ bên trong cơ thể người chịu đòn.

Đám đệ tử Cương Hộ Tông ngẩn người, không hiểu chuyện gì vừa diễn ra.

Lạc Thần đứng nghiêm giọng nói.

— Sao vậy? Dưới đất có gì đáng xem sao?

Câu hỏi đầy sự chế giễu khiến tên kia nghiến răng cực kỳ tức giận, song vẫn cố nén lại. Sau đó đứng dậy lấy tay lau vết máu trên khóe miệng, cười khấc lên một tiếng.

— Là ta xem thường ngươi.

Dứt lời, hắn gồng người tăng nội lực lên mức tối đa, khí tức phát ra màu đỏ, uy áp cuồn cuộn. Lần này, hắn thật sự muốn đánh chết Lạc Thần.

Không xem thường đối thủ. Cậu cũng vận công từ trung điền, tỏa ra khí tức màu xanh dương mạnh mẽ không kém gì tên kia.

Cả hai lao vào đánh nhau, khói bụi bay lên mịt mù, âm thanh va chạm nhau chấn động mặt đất.

Nhưng chỉ lát sau, trận chiến đã nhanh chóng kết thúc. Không còn âm thanh đánh nhau nữa, khói bụi dần tan đi.

Hình ảnh dần lộ ra, tên to lớn kia đã nằm gục bất động dưới đất, Lạc Thần vẫn đứng vững nhưng hơi thở có chút gấp, trên tay cậu đang cầm lệnh bài của hắn.

Cám ơn các bạn đã đọc!