Chương 15: Tra Khảo

Lạc Thần cau mày, giọng lạnh nhạt trả lời.

— Dựa vào đâu mà ta phải trả lại lệnh bài cho các ngươi?

Hai nữ tử mặc trang phục màu đỏ sẩm đặc trưng của Hoa Kiếm Tông, sắc mặt tái đi khi nghe Lạc Thần nói như vậy.

Hai nữ tử một người hoạt bát còn người kia lại có phần rụt rè. Nữ tử hoạt bát kia ấp úng nói tiếp.

— Ta... ta...nếu không có lệnh bài trong tay, khi gặp nguy hiểm đến tính mạng sẽ không thể lập tức thoát ra ngoài bí cảnh. Chỉ vì vậy mà mạo muội xin công tử trả lại.

Lạc Thần nheo mắt, giọng nghiêm trọng có thêm phần sát khí.

— Nói như vậy, các ngươi không sợ ta có thể gϊếŧ chết các ngươi ngay bây giờ sao?

Hai nữ tử có phần sợ hãi. Nhưng vẫn đáp, giọng nhỏ như muỗi kêu.

— Ta... ta nghĩ công tử là người tốt.

Lạc Thần nhếch mép cười liền nói.

— Khờ khạo! Hai ngươi mau giúp ta trói mấy tên này qua gốc cây bên kia. Lát nữa, nếu tâm trạng ta tốt, có lẽ sẽ cân nhắc trả lệnh bài cho các ngươi.

Ánh mắt hai nữ tử lập tức sáng rỡ. Không chút do dự kéo lê ba tên kia trói chặt vào gốc cây.

Cùng lúc đó, Lục Vân phía bên này cảm nhận được sự bất ổn liền suy nghĩ.

— Tên đệ tử Ngự Long Tông vừa rồi rốt cuộc là ai? Ở khoảng cách gần đến vậy mà ta lại không thể cảm nhận khí tức của hắn. Rõ ràng tu vi của hắn đã bị áp chế xuống luyện khí tầng ba.

Sau một hồi trầm ngâm, sắc mặt Lục Vân trở nên u ám.

— Không ổn! Ba tên ngu ngốc kia tuyệt đối không phải là đối thủ của hắn.

Nói xong hắn lập tức lao đi.

Ở một nơi khác trong bí cảnh.

Hàng loạt các trận chiến lớn nhỏ diễn ra trên khắp bí cảnh. Yêu thú trấn giữ vẫn chưa hề lộ diện.

Các đệ tử cùng tông môn đang dần tập hợp lại với nhau thành từng nhóm, thậm chí có cả những người khác môn phái cũng tạm thời kết minh để sinh tồn.

Giang Quân, bằng cách nào đó, hắn đã tập hợp được với nhóm người của Gia Cát Tông. Dẫn đầu nhóm này là tên đã xuất hiện ở Thất Tửu Các, người được Giang Quân nhờ để giáo huấn Lạc Thần.

Bí cảnh lần này là thời cơ tuyệt hảo để bọn chúng ra tay. Điều đáng chú ý hơn, cả Giang Quân lẫn tên kia đều không bị áp chế tu vi.

Trở lại phía Lạc Thần.

Cậu đang cầm một gáo nước bằng gỗ, từ từ đi tới dội thẳng vào mặt ba tên bị trói ở gốc cây. Khiến chúng giật mình tỉnh dậy, toàn thân ướt nhẹp.

Khi mở mắt ra, điều đầu tiên chúng nhìn thấy là nụ cười quỷ dị của Lạc Thần, đang ngồi đối diện.

Lạc Thần mỉm cười nói.

— Ngủ đủ rồi, mau dậy cho ta.

Cả ba tên bừng mắt, sắc mặt trắng bệch. Trên mặt đầy vết bầm tím do Lạc Thần đánh lúc nãy.

— Tha... tha... tha cho ta. Ta có mắt như mù đã đắc tội với công tử, xin hãy tha cho bọn ta.

Tiếng van nài khóc lóc khiến cho Lạc Thần khinh thường bọn chúng hơn.

— Khi các ngươi ra tay với ta, đã từng nghĩ nếu ta cầu xin, các ngươi sẽ bỏ qua cho ta?

Cả ba á khẩu, chỉ biết lắp bắp.

— Bọn... bọn ta...

Lạc Thần đứng dậy, giọng nói trầm xuống, sát khí bức người.

— Ta hỏi các ngươi vài câu, phải trả lời cho cẩn thận. Một câu dối trá, ta lập tức lấy mạng các ngươi.

Sát ý lạnh thấu xương khiến hai nữ tử đứng cạnh cũng bất giác rùng mình.

Cả ba tên kia gật đầu lia lịa, mặt tái nhợt. Lạc Thần liền hỏi.

— Cái tên Lục Vân kia là người thế nào? Mau nói.

Một tên vội vàng trả lời.

— Hắn là thiên tài tuyệt thế trong đám đệ tử ngoại môn của tông môn bọn ta. Cùng lúc gia nhập, nhưng do có thiên chất trời ban nên tu vi của hắn dần bỏ xa mọi người. Ngoài ra, nghe nói hắn còn là cháu của một trưởng lão trong tông.

Lạc Thần lại hỏi tiếp.

— Vậy tại sao trong bí cảnh này, hắn lại không bị áp chế tu vi?

Cả ba tên lúng túng nhìn nhau.

— Chuyện này... quả thật bọn ta cũng không biết.

Lạc Thần liếc mắt qua đầy sát ý.

Cả ba tên sởn gai ốc, liền trả lời.

— Thật sự bọn ta không biết.

Lạc Thần nhận ra vẻ mặt của bọn chúng không hề nói dối, cậu tiếp tục hỏi.

— Hắn nói biết nơi trú ngụ của yêu thú trấn giữ, các ngươi có biết không?

Cả ba đồng loạt lắc đầu. Lạc Thần thở dài hỏi tiếp.

— Vậy tông môn của các ngươi lần này có bao nhiêu người vào bí cảnh.

Một tên trả lời.

— Bọn ta không rõ lắm, khoảng hơn bốn trăm người.

Lạc Thần trầm ngâm một lúc, trong lòng suy nghĩ.

— Những tên ngu dốt này cũng chẳng có được nhiều thông tin. Ta nên rời đi sớm, kẻo lát nữa người của bọn chúng đến tìm thì phiền phức thêm.

Nghĩ xong cậu liền nói.

— Mạng của các ngươi ta tha cho lần này, nhưng lệnh bài ta vẫn phải lấy.

Nói xong, Lạc Thần quay người lao đi.

Ba tên ngẩn ra, vẻ mặt vừa sợ vừa uất ức. Một tên quay sang hai nữ tử cầu cứu.

— Làm ơn… cởi trói giúp bọn ta.

Hai nữ tử vẫn còn thất thần, ánh mắt dõi theo bóng lưng của Lạc Thần xa dần. Nữ tử hoạt bát chợt tỉnh, kêu lên.

— Lệnh bài… đuổi theo hắn mau!

Họ vội vàng bỏ chạy theo hướng Lạc Thần, để lại ba tên kia ngẩn ngơ, than thở.

— Ít nhất cũng cởi trói rồi hãy đi chứ…

Cám ơn các bạn đã đọc!