Chương 14: Chạm Trán Đầu Tiên

Đang lúc suy tính, Lạc Thần bỗng cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ đang tiến lại gần. Cậu lập tức tìm chỗ ẩn nấp, ngay sau đó một bóng người lướt nhanh qua.

Một thiếu niên trẻ tuổi dừng lại đúng vị trí mà Lạc Thần vừa đứng. Hắn cũng quan sát bốn phía, dường như người này có tâm cơ tương tự Lạc Thần.

Lạc Thần phía bên này chăm chú quan sát, đồng thời triệt tiêu hoàn toàn khí tức để tránh bị phát hiện.

Đối với việc này, những người đạt trúc cơ cảnh mới có khả năng thu liễm khí tức và cảm nhận được khí tức của người khác đang tồn tại xung quanh, phạm vi khoảng ba dặm. Tu vi càng cao, phạm vi cảm nhận càng rộng.

Riêng Lạc Thần, vốn không phải người phàm của Lục Châu, từ nhỏ Lão Triệu đã phát hiện ra thiên phú thần thức, ông liền dạy cho cậu cách dùng thần thức để dò xét, cũng như thu liễm khí tức hoàn hảo hơn hẳn người thường.

Tuy nhiên, trước những kẻ có cảnh giới chênh lệch quá lớn, việc che giấu vẫn khó tránh khỏi bị phát hiện nếu đến quá gần.

Lạc Thần nhận ra trang phục tên này là người của Gia Cát Tông, bỗng cậu trừng to mắt, cau mày, miệng lẩm bẩm.

— Trúc cơ cảnh tầng hai! Sao hắn lại không bị áp chế tu vi?

Chưa kịp hiểu chuyện gì, cậu lại cảm nhận được sáu khí tức khác đang đến. Chỉ trong chốc lát, thêm sáu thiếu niên có mặt bên cạnh người kia, tất cả đều mặc trang phục Gia Cát Tông.

Nhưng sáu tên này không giống tên kia ở chỗ, tu vi bọn chúng đều bị bí cảnh áp chế. Một tên trong số đó báo cáo.

— Lục Vân, trước mắt chỉ có sáu người bọn ta.

Từ trong áo hắn móc ra bốn lệnh bài.

— Trên đường đến đây đã cướp được bốn cái.

Người mang tu vi trúc cơ cảnh tầng hai có tên là Lục Vân. Hắn nhìn qua liền nói.

— Cất đi, cần phải tập hợp nhiều người hơn, ít nhất phải trăm người mới có khả năng tiêu diệt được yêu thú cấp bốn. Hiện tại ta đã biết được vị trí của nó.

— Tạm thời, các ngươi tiếp tục tản ra tìm thêm đồng môn. Trên đường nếu gặp đệ tử tông môn khác lập tức ra tay cướp lệnh bài. Ở đây, dù có gϊếŧ ai cũng không bị truy cứu.

Sáu tên kia nghe xong đồng thanh đáp.

— Rõ!

Đang lúc căng thẳng, Lạc Thần vô tình dẫm phải một nhánh cây mục khiến nó phát ra tiếng động. Nhóm đệ tử Gia Cát Tông lập tức quay đầu cảnh giác. Một tên quát lớn.

— Ai! Mau ra đây!

Lạc Thần lúc này nhíu mặt. Lom khom đứng dậy từ trong lùm cây, tay gãi đầu, cười gượng.

— Ta vừa đến thôi, chưa nghe thấy gì.

Đám đệ tử Gia Cát Tông nhìn nhau rồi gật đầu ra hiệu. Lạc Thần cũng hiểu tình thế, cậu suy nghĩ tính toán.

— Tên Lục Vân kia không rõ thực lực thế nào, lại không bị áp chế tu vi. Tốt hơn hết là ta nên dụ bọn chúng tách ra rồi mới thăm dò.

Không chần chừ, cậu đột ngột bỏ chạy không một lời từ biệt, đám đệ tử Gia Cát Tông sững người nhìn theo. Lục Vân lập tức ra lệnh.

— Ba người đuổi theo hắn, số còn lại tiếp tục đi tìm đồng môn.

Dứt lời, nhóm sáu người lập tức tản ra. Chỉ còn Lục Vân đứng lại, vẻ mặt thoáng nghi hoặc, lẩm bẩm.

— Tên đó ở đây từ khi nào? Gần như vậy mà ta không hề cảm nhận được khí tức của hắn?

Trong khi đó, Lạc Thần vừa chạy vừa khéo léo dẫn dụ ba đệ tử Gia Cát Tông bám theo. Không ngoài mưu tính, ba tên kia đã đuổi kịp theo phía sau. Cậu tiếp tục dẫn bọn chúng đi thật xa để dễ hành động.

Lát sau, khi đã thấy khoảng cách đủ an toàn, Lạc Thần chủ động giảm tốc, dừng lại giữa khoảng đất trống. Tư thế đứng nghiêm nghị, ánh mắt lạnh lùng nhìn ba tên kia chạy đến, cậu thầm nghĩ.

— Mơ tưởng hão huyền.

Ba tên kia nhanh chóng chạy đến, bộ dạng rất đắc ý. Chúng cười khoái trá. Một tên mạnh miệng nói.

— Sao không chạy nữa? He he, mau giao lệnh bài ra đây rồi cút đi, ngoan ngoãn thì bọn ta sẽ tha cho cái mạng quèn của ngươi.

Lạc Thần nhếch mép cười khinh, móc lệnh bài trong áo đưa ra trước mặt bọn chúng.

— Đến lấy!

Ba tên kia cười phá lên, một tên bước đến đưa tay cầm lấy, nhưng chưa chạm đến đã bị đánh cho trợn trắng mắt, ngã gục xuống đất.

Hai tên còn lại chợt tắt miệng cười. Chỉ tay vào Lạc Thần hét lên.

— Ngươi...

Chưa kịp nói thêm gì, đã bị Lạc Thần lao đến đánh mỗi tên bị một đấm gục xuống đất.

Cậu lục soát từng tên một lấy hết lệnh bài của bọn chúng, ngoài ra còn lấy được thêm bốn lệnh bài mà lúc nãy bọn chúng cướp của người khác. Xong việc cậu đứng dậy mỉm cười.

— Không cần tốn nhiều sức đã có được bảy cái lệnh bài rồi.

Bỗng từ xa có tiếng gọi vang lên.

— Này! Công tử.

Quay lại nhìn, Lạc Thần thấy có hai nữ tử đang chạy đến, vừa chạy vừa gọi. Cậu lập tức cất lệnh bài vừa chiếm được. Thấy họ không có sát ý, cậu đứng chờ xem có chuyện gì.

Hai nữ tử chạy đến trước mặt Lạc Thần liền nói.

— Công tử, xin người có thể trả lại cho bọn ta hai lệnh bài được không? Bọn ta khi nãy bị những tên này cướp mất.

Cám ơn các bạn đã đọc!