Không lâu sau, từng nhóm đệ tử lần lượt bước vào cổng truyền tống. Lạc Thần cũng liền bước theo không suy nghĩ nhiều.
Nhưng vừa đi được vài bước, cậu liền ngoảnh lại vì Hàn Thiên và Hạ Hạ vẫn còn đứng im, đắn đo không quyết định được có tiến vào hay không. Lạc Thần hỏi.
— Hai người sao không mau đi?
Vừa hỏi cậu vừa tiến lại.
— Có chuyện gì vậy?
Sắc mặt Hàn Thiên và Hạ Hạ hiện lên vẻ lo lắng kể từ khi ngũ trưởng lão công bố nguyên tắc. Hàn Thiên chau mày, khẽ thở dài và trả lời.
— Huynh muội bọn ta vào tông môn vốn chỉ muốn yên ổn tu luyện, kiếm chút linh thạch gửi về nhà. Không muốn phải đem tính mạng đặt vào chỗ hiểm nguy thế này.
Hạ Hạ đứng bên cạnh cũng gật đầu theo ý huynh trưởng. Hàn Thiên nói tiếp.
— Thôi huynh mau đi đi, bọn ta quay về tiếp tục tu luyện.
Lạc Thần nghe vậy cũng không cưỡng ép hai người họ, cậu thầm nghĩ.
— Với tu vi vừa mới đạt luyện khí tầng ba, hai huynh muội bọn họ tiến vào bí cảnh chẳng khác gì đem mạng đánh cược, đành vậy.
Nghĩ thế, cậu mỉm cười nhẹ liền nói.
— Được rồi. Nếu đã quyết định vậy, ta đi trước. Nếu thay đổi ý định, cứ tiến vào theo sau.
Ba người chấp tay hành lễ với nhau, sau đó Lạc Thần từng bước tiến vào cổng.
Vừa đặt chân vào trong cổng, cậu liền bị một luồng lực vô hình hút vào, chớp mắt một cái cậu đã có mặt tại sân lớn, đông nghẹt người.
Cảm giác say sẩm khiến Lạc Thần lảo đảo như vừa uống cả vò rượu mạnh.
Mất một hồi ngắn Lạc Thần mới lấy lại được tinh thần, cậu nhìn xung quanh một lượt.
Phía trước là cổng truyền tống cực lớn, phải gấp 10 lần cổng ban nãy, xung quanh dày đặc binh lính triều đình canh giữ.
Nơi cậu đứng là khu vực của đệ tử Ngự Long Tông. Xung quanh là các khu vực của tông môn khác, quy mô rất lớn.
Bí cảnh mỗi 3 tháng mở một lần, do triều đình trực tiếp chủ trì. Các tông môn muốn đưa đệ tử tham gia đều phải nộp linh thạch, số lượng người vào càng đông, phí tổn càng cao.
Quốc gia của Lạc Thần là Thanh Minh Quốc, xếp thứ tư ở Đại Thổ Châu, thứ hạng này được quyết định thông qua kết quả của đại hội Ngũ Quốc Tranh Phong.
Phía Lạc Thần lúc này, tinh thần đã ổn định, sẵn sàng tiến vào bí cảnh.
Trước cổng truyền tống xuất hiện một người đàn ông, trông thần thái rất uy nghiêm, người này dùng nội lực truyền âm vang dội khắp sân lớn.
— Giờ khai mở bí cảnh đã điểm, cũng như mọi lần, mỗi người tham gia bí cảnh sẽ có một lệnh bài. Sau ba ngày bí cảnh sẽ kết thúc, tất cả mọi người tự động được truyền tống ra ngoài.
— Trường hợp nếu ai muốn ra ngoài sớm hơn hoặc gặp nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần bóp nát lệnh bài của mình sẽ lập tức được truyền tống ra ngoài.
— Trong bí cảnh, ai cướp được nhiều lệnh bài nhất sẽ là người đứng đầu bí cảnh lần này. Phần thưởng cho người đứng đầu là một viên đan dược lục phẩm cùng với một ngày tu luyện bên trong Linh Trì.
— Bên trong bí cảnh lần này có một yêu thú cấp bốn trấn giữ, ai diệt được yêu thú và mang đan thú về, sẽ được nhận phần thưởng ngang bằng người đứng đầu.
Nghe đến đây, cả đám đệ tử bàn tán xôn xao, một số người tự cho rằng mình sẽ là người tiêu diệt được yêu thú hoặc là người sẽ đứng đầu bí cảnh này.
Công bố xong, người đàn ông kia dùng nội lực lớn hơn lúc nãy hô lớn.
— Bí cảnh bắt đầu!
Đám đệ tử ồ ạt tiến vào cổng, bí cảnh lần này có tổng cộng ba ngàn hai trăm sáu mươi bảy đệ tử tham dự, trong đó Ngự Long Tông có hai trăm sáu mươi lăm người.
Các đệ tử tiến vào bí cảnh yêu cầu phải từ luyện khí tầng ba trở lên và cao nhất là trúc cơ cảnh tầng chín. Trước khi vào cổng, mỗi người sẽ được phát cho một lệnh bài.
Khi các đệ tử vào trong bí cảnh, tu vi sẽ tự động bị áp chế xuống mức thấp nhất là luyện khí tầng ba.
Đến lượt Lạc Thần tiến vào cổng, một lần nữa cảm giác bị hút vào truyền tống khiến cậu khó chịu, thậm chí vừa đáp xuống còn phải chống tay vào thân cây lớn, nôn khan.
— Ọe! Ta thật sự không thích cái cổng truyền tống này chút nào.
Sau khi ổn định, cậu phát hiện bản thân đang đứng giữa rừng rậm hoang vu, xung quanh không có bóng người. Cậu hít sâu một hơi, nhận ra linh khí nơi đây dày hơn nhiều so với tông môn.
Lạc Thần lấy lại tinh thần chợt nhận ra.
— Tu vi quả thật đã bị áp chế xuống luyện khí tầng ba. Khoan đã.
Lạc Thần bất ngờ, trung điền của cậu không bị ảnh hưởng bởi phép tắc của bí cảnh, sức mạnh nội lực vẫn giữ nguyên. Vẫn không tin, cậu thử vận công từ trung điền. Cậu lẩm bẩm.
— Quả Nhiên trung điền không hề bị áp chế.
Cậu thử dùng thần thức dò xét xung quanh đây xem có ai ở gần không, lập tức nhận ra khí tức của hơn chục người gần đây.
— Nơi này quá xa lạ, ta phải tìm một nơi cao hơn để quan sát.
Nghĩ xong cậu lập tức thi triển thân pháp lao đi thật nhanh, lướt qua từng ngọn núi và dừng lại tại một đỉnh núi mà cậu cho là cao nhất.
Nhìn bao quát bốn phía, cậu nhận ra nơi đây khá rộng lớn.
— Thế này biết tìm con yêu thú trấn giữ ở đâu?
Trong đầu cậu liền lập ra một kế hoạch mới rõ ràng hơn.
— Ở đây linh khí nồng đậm, trước mắt ta nên tìm một nơi yên tĩnh vận công hấp thụ. Việc tìm kiếm yêu thú để sau vậy, ở đây ta không phải người mạnh nhất, không cẩn thận sẽ bị cướp mất lệnh bài, vậy thì công cốc mất.
Cám ơn các bạn đã đọc!