Quyển 1 - Chương 43

Rái cá Phú Quý khinh bỉ vẫy vẫy cái chân nhỏ: “Biết thân biết phận chút đi, đến lúc đó ai nuôi ai còn chưa chắc đâu.”

“Nhìn vào giao tình hai chúng ta đã cùng nhau trải qua hoạn nạn, sau này nếu anh trôi dạt trên biển sống không nổi nữa, rái cá thiên mệnh ta đây có thể cân nhắc nuôi một con người làm thú cưng.”

Tạ Thiên Lang: “... Khụ!”

“Thôi đừng lãng phí thời gian nữa, thời gian là vàng bạc! Đi trước một bước đây.”

“Đừng có mơ tưởng thuần hóa tôi. Anh không phải biển cả, cũng không phải Hải Vương!”

Sau đó, người sói Tạ Thiên Lang trên thông thiên văn dưới tường địa lý nhìn con rái cá nhỏ kiêu ngạo đắc ý vặn vẹo cái mông nhỏ, kéo theo cái túi lưới đầy thức ăn bơi đi nhanh chóng.

Một lúc sau anh mới bất lực bật cười: “Thật là một con rái cá hoang dã phóng khoáng.”

"Nhưng như vậy cũng tốt, rái cá nên sống tự do vui vẻ ở biển.

... Nếu nó thực sự chỉ là một con rái cá."

Sau khi Cẩu Phú Quý rời đi, Tạ Thiên Lang cũng không lãng phí thời gian. Mặc dù trước mặt thú cưng Viên Viên ở nhà, anh luôn muốn giữ hình tượng mạnh mẽ nhưng vết thương trên tay ít nhiều vẫn cần được khử trùng.

Hơn nữa, việc bắt được một con cá kiếm thực sự đã tiêu tốn của Tạ Thiên Lang rất nhiều sức lực, đã đến lúc anh nên trở về nghỉ ngơi.

Không nói đến những thứ khác, ít nhất con cá kiếm này chắc chắn lớn hơn, nhiều hơn con cá ngừ vây xanh mà mỹ nhân Phú Quý kia bắt được rất nhiều.

Tạ Thiên Lang rời đi với tâm trạng vui vẻ.

Và khi bóng dáng anh ta đã khuất hẳn, Cẩu Phú Quý đã bơi đi từ lâu lại lén lút quay trở lại.

“Đúng là hồn ma dai dẳng Tạ Thiên Lang, còn bắt mình phải quay lại thêm một chuyến nữa.”

Cẩu Phú Quý quay trở lại ngay lập tức xác định xung quanh không có ai thì nhanh chóng biến từ rái cá trở lại thành người.

Cậu nhanh tay lấy chiếc ba lô nhỏ giấu trong tủ chứa đồ, lẹ làng mặc quần áo vào. Sau đó mới thở phào một hơi.

Cẩu Phú Quý tìm thấy một chiếc lưới đánh cá mới trong một cửa hàng đồ câu bên ngoài trung tâm thương mại thay thế cho chiếc lưới lớn bị rách một lỗ lớn đã được Tạ Thiên Lang vá lại. Cuối cùng cậu vớt hai chiếc áo chống nắng mỏng từ mặt nước, phủ lên trên lưới đánh cá của mình rồi vác lưới đi về.

Trên đường đi về, Cẩu Phú Quý nhìn thấy không ít người giống như cậu ra ngoài tìm kiếm thức ăn.

Những người này phần lớn đi theo nhóm hai ba người. Khi nhìn thấy cái bọc rõ ràng rất lớn trên lưng Cẩu Phú Quý, họ đều lộ vẻ dò xét.

Nhưng vào lúc này, vẫn chưa đến mức có người sẽ cướp.

Mặc dù vậy, Cẩu Phú Quý vẫn tăng tốc độ bơi về, thành phố này đang bị nước biển nhấn chìm, trật tự cũng dần hỗn loạn theo mực nước dâng lên, đừng thử thách lòng người.

Với thiên phú huyết mạch rái cá được kích hoạt, tốc độ bơi của Cẩu Phú Quý rất nhanh. Dù cậu đi đường vòng xa hơn Tạ Thiên Lang một đoạn nhưng cậu gần như đến khu an toàn của sân vận động cùng lúc với Tạ Thiên Lang.

Vốn dĩ cái bọc lớn trên lưng Cẩu Phú Quý rất thu hút sự chú ý, nhưng…

‘Nói thế nào nhỉ, so sánh về kích thước sao?’

Khi con cá kiếm dài ba mét, nặng ba trăm cân được Tạ Thiên Lang vừa kéo vừa vác ra, không ai có thể rời mắt khỏi con cá dữ biển khơi đó nữa——

“Đệt!!”

‘Mẹ ơi, mau ra đây mà xem kỳ tích này!!’

So với con cá ngừ vây xanh khá lớn nhưng vẫn nằm trong giới hạn chấp nhận được mà Cẩu Phú Quý bắt được vào chiều tối hôm qua, con cá kiếm khổng lồ mà Tạ Thiên Lang kéo về hôm nay thực sự là một thử thách lớn đối với sức chịu đựng của những người bình thường.

Khi Tạ Thiên Lang xuất hiện cùng với con cá kiếm dài ba mét, một nửa số người trong sân vận động nhìn anh ta như một người hùng khải hoàn, nửa còn lại nhìn anh ta như thể người ngoài hành tinh xâm lược.

Nhưng dù mọi người bày tỏ sự kinh ngạc như thế nào, Tạ Thiên Lang vẫn cứ làm theo ý mình, tự nhiên mang vác con mồi khổng lồ trên vai đi vào, giữa bao ánh mắt đổ dồn về phía đầu bếp nhà ăn.

Tuy nhiên, khác với cảnh tượng hôm qua, khi có một đám người vây quanh mỹ nhân Phú Quý để hỏi mua cá. Hôm nay, dù con cá kiếm này lớn hơn con cá ngừ hôm qua gấp đôi và thịt trông cũng rất nhiều nhưng không ai dám lại gần hỏi giá cả.

Đây có lẽ là sự khác biệt về khí thế.

Kim Mãn Đường nhìn con cá lớn đến nỗi cái đuôi còn kéo lê trên đất, vừa xoa xoa mấy chiếc nhẫn đầy tay vừa lẩm bẩm cảm thán: “Trâu bò 666.”

*"666" là một biểu tượng phổ biến trong văn hóa mạng, đặc biệt là trong cộng đồng game thủ và giới trẻ Trung Quốc. Nó mang ý nghĩa là khen ngợi, thể hiện sự tán thưởng, sự khâm phục đối với một hành động, một người nào đó.