Dựa vào địa hình và các vật cản trên đường phố, Tạ Thiên Lang cuối cùng đã bơi qua ba con phố để tìm đến trung tâm thương mại này.
Trong suốt quãng đường, Tạ Thiên Lang có hai cơ hội để chủ động rời đi, thậm chí có một lần cá kiếm cảm thấy con mồi này rất phiền phức nên không muốn săn đuổi anh nữa.
Nhưng lòng hiếu thắng ăn sâu vào xương tủy của đội trưởng Tạ đã khiến anh kiên trì không bỏ chạy và suốt hành trình vừa khıêυ khí©h con cá kiếm vừa bơi vào trung tâm thương mại.
Cá kiếm quả thực là kẻ săn mồi hàng đầu ở biển sâu nhưng đó là ở trong môi trường đại dương không có bất kỳ vật cản nào!
Chắc chắn nó chưa từng thấy sự hiểm ác và muôn vàn khó khăn của xã hội loài người.
Tạ Thiên Lang chính là có ý định cho nó thấy một phen, sau đó... để con cá này bị mắc kẹt trong trí tuệ của con người. Cuối cùng trở thành thức ăn của anh.
Trong khi Tạ Thiên Lang bơi nhanh về phía siêu thị, rái cá Phú Quý đang nằm trên vai Tạ Thiên Lang nghiêng cái đầu nhỏ nhìn ra phía sau.
Sau đó, rái cá thực sự không nhịn được mà phì cười một tiếng.
Tốc độ của con cá kiếm vẫn rất nhanh và cái đuôi vung lên đầy nguy hiểm. Nếu không nhìn vào chiếc hàm sắc nhọn của nó, nó thật sự là một con cá biển hung dữ và mạnh mẽ!
Nhưng giờ con cá kiếm hung dữ ấy lại đang cắm cái mũi nhọn của mình vào bốn chai Coca, hai lon sữa bột, sáu hộp đồ ăn hộp…
Lúc này, con cá kiếm trông chẳng còn hung dữ chút nào nữa.
Nó giống như một con cá vận chuyển hàng hoá dưới biển, mà lại còn là kiểu chuyển phát nhanh bạo lực.
Cẩu Phú Quý cũng hiểu tại sao Tạ Thiên Lang lại bơi vào siêu thị. Đồ đạc trong siêu thị bày rất nhiều. Dù bị nước ngập thì các kệ hàng lớn cũng chiếm một không gian cực lớn, có thể hạn chế tốc độ và sức tấn công của cá kiếm.
Mà một khi tận dụng tốt môi trường như vậy, việc hạ gục con cá kiếm này cũng không phải là không thể.
Quả nhiên, Tạ Thiên Lang vào siêu thị không chút do dự bơi thẳng về phía kệ hàng bằng thép lớn. Có lẽ anh ta đang định dùng những kệ thép này để kìm hãm phần mũi nhọn tấn công của con cá kiếm.
Trong khi đó, con cá kiếm đang rất tức giận đến mức điên cuồng vì bị Tạ Thiên Lang khıêυ khí©h và đang bám sát theo anh ta. Nó không hiểu kế hoạch của Tạ Thiên Lang nhưng khi sắp sửa chạm tới lưng anh ta, cái đuôi mạnh mẽ của con cá kiếm đột ngột vung mạnh!
Nó thực sự giống như một thanh kiếm khổng lồ, sắc bén dưới biển, lao thẳng và nhanh về phía Tạ Thiên Lang!
“Ô ô ô áo!!” (Đệt! Mau tránh đi!!)
Rái cá Phú Quý sốt ruột dùng hai chân nhỏ bé đầy lông của mình cào mạnh vào vai Tạ Thiên Lang.
Tạ Thiên Lang lúc này lại đột nhiên cười nhếch mép, tay phải giữ chặt thân hình nhỏ bé của rái cá, tay trái nắm chặt lấy kệ hàng phía trước. Ngay trong khoảnh khắc cái hàm dài nhọn hoắt sắc bén của cá kiếm sắp đâm vào sau lưng anh, anh đột nhiên gầm lên một tiếng!
Thân thể anh ngay lập tức vặn sang trái, chỉ vừa đủ tránh khỏi cú đâm của chiếc mũi nhọn!
Mà lúc này cái hàm dài của cá kiếm cũng không hề dừng lại mà đâm thẳng vào cái kệ chất đầy nồi niêu xoong chảo và dao kéo, đâm thủng cả cái kệ kim loại!
Ngay khi con cá kiếm đâm xuyên qua, Tạ Thiên Lang lập tức nắm lấy cái mũi sắc nhọn của nó bằng tay không, tay còn lại cầm lấy một con dao gắn trên kệ và hét lên một tiếng, vung dao chém mạnh xuống!
“Keng!”
Khi dao và chiếc mũi nhọn của con cá kiếm va vào nhau, một âm thanh vang lên như sắt thép đập vào nhau!
Tạ Thiên Lang không chém đứt được gai xương của cá kiếm chỉ bằng một đao nhưng cũng khiến nó cảm nhận được nguy hiểm mà bắt đầu giãy dụa kịch liệt.
Không còn cách nào khác, Tạ Thiên Lang siết chặt xương cá kiếm bằng tay trái, mượn lực kệ kim loại dù lòng bàn tay bị trầy xước máu chảy ròng ròng cũng chết không buông tay.
“Keng!!”
Tạ Thiên Lang hung hăng chém nhát thứ hai!
Cá kiếm phát ra tiếng rít giận dữ, bắt đầu giãy dụa điên cuồng trong cơn hấp hối như thể nó đang cố thoát ra.
Dù Tạ Thiên Lang trời sinh sức mạnh, tố chất cơ thể vượt xa người thường nhưng dưới sự giãy dụa điên cuồng của con quái vật biển khổng lồ này, anh cũng sắp không chống đỡ được nữa.
Ngay khi Tạ Thiên Lang nghiến răng chuẩn bị liều mạng thì anh bất ngờ nghe thấy một tiếng động trầm đυ.c, dường như là một tiếng va chạm rất mạnh.
“Ầm!”
Sau đó, Tạ Thiên Lang, tay đầy máu, miệng cũng tràn ra vị máu, phát hiện ra sự giãy dụa điên cuồng của cá kiếm dường như đã yếu đi.
“Ầm ầm ầm ầm ầm ầm!”
Tiếp theo lại là một loạt tiếng va chạm, con cá kiếm dường như... bất động rồi?
Tạ Thiên Lang ngẩn người. Anh không hề thả lỏng lực nắm chặt gai xương của cá kiếm, chỉ quay người nhìn sang phía bên kia của kệ hàng.