Khi viên gạch nện trúng đầu con cá ngừ vây xanh một cách chuẩn xác, kỹ năng thiên phú số 3 "Bậc thầy đập phá" của rái cá Phú Quý trực tiếp được kích hoạt, dưới sự gia tăng sát thương, con cá ngừ vây xanh liền ngã vật ra.
Tuy không chết, nhưng cũng hấp hối, không còn sức giãy giụa nữa.
“Ồ! Cậu nhóc dùng gạch gϊếŧ cá à! Nhìn cái đầu nó kìa, bị đập cho lõm hẳn thành một cái hố vuông vức!”
Đầu bếp trưởng trước tiên vui vẻ sờ soạng con cá ngừ vây xanh từ trên xuống dưới. Sau đó, ông lại tán thưởng kỹ năng dùng gạch của Cẩu Phú Quý.
Trong lúc nói chuyện, ông ta xác định chính xác vị trí dưới đầu cá rồi chuẩn bị cắt, Cẩu Phú Quý lúc này lại nói: “Sư phụ, cắt xuống thêm mười centimet nữa đi ạ.”
Dù sao đây cũng là đầu cá đổi bằng nhẫn hồng ngọc, cũng nên cho thêm chút thịt.
Kim Mãn Đường nghe đến đây thì mừng rỡ, cười tươi rói dùng bàn tay dù đã thiếu một chiếc nhẫn nhưng vẫn có thể làm lóa mắt người khác vỗ vai Phú Quý: “Huynh đệ đủ nghĩa khí!”
Sau đó, Kim Mãn Đường liền có được một cái đầu cá siêu to khổng lồ, ít nhất cũng phải hai mươi cân.
Tiếp đó, Cẩu Phú Quý lại bán đuôi cá và một miếng bụng cá cho hai người mua có người già và trẻ nhỏ trong nhà, phần thịt cá còn lại thì cậu ta không định bán lẻ nữa.
“Sư phụ, ngài cắt phần ngon nhất ở bụng và lườn cá cho tôi, phần thịt còn lại thì bán hết cho căng tin. Đưa cho căng tin xử lý cũng có thể thêm bữa cho nhiều người hơn. Tiền nong thì ngài cứ tùy ý, miễn đừng bắt tôi cho không là được.”
Đầu bếp trưởng vốn cũng định mua cá. Lúc này nghe Cẩu Phú Quý sảng khoái muốn bán lại không đòi giá lung tung, lập tức có thêm vài phần thiện cảm với thằng nhóc buộc tóc đuôi ngựa này.
“Cậu nhóc thẳng thắn đấy. Bên tôi cũng không định ép giá cậu. Giờ không thể tính theo giá thị trường nữa, đưa tiền lại giống như đang lợi dụng cậu.”
“Thế này đi, chúng tôi đổi cho cậu ba quả táo, bốn quả dừa, thêm hai quả dứa. Bây giờ trái cây cũng là hàng khan hiếm rồi.”
Cẩu Phú Quý hoàn toàn không mặc cả mà gật đầu đồng ý ngay.
Giống như đầu bếp trưởng nói, bây giờ tiền đã hơi khó dùng rồi, vẫn là trao đổi vật phẩm công bằng hơn.
Thế là, cuối cùng Cẩu Phú Quý có được một đĩa lớn gỏi cá ngừ vây xanh do đầu bếp trưởng tận tình chế biến. Phần thịt cá ngừ vây xanh còn lại thì cậu cùng với đĩa gỏi cá mang về lều.
Trái cây Cẩu Phú Quý có thể đến nhà ăn lấy bất cứ lúc nào.
Cặp vợ chồng đi theo muốn chiếm lợi kia cuối cùng thấy Cẩu Phú Quý bán hết cá cho nhà ăn thì rất bất mãn. Người phụ nữ trung niên kia còn trực tiếp xáp lại phía Cẩu Phú Quý, vươn tay muốn chộp lấy miếng gỏi cá.
Nhưng tay của bà ta bị một bàn tay thon dài mạnh mẽ khác nắm chặt lại giữa chừng. Người phụ nữ trung niên lập tức gào lên:
“Làm gì đấy! Làm gì đấy! Anh làm gì mà túm tôi hả? Một thằng đàn ông con trai to xác muốn giở trò lưu manh à?! Mọi người ơi mau tới đây! Mau đến đây! Xem ở đây có người giở trò lưu manh này!”
Tạ Thiên Lang nhìn bà cô đang diễn màn ăn vạ vô cùng thuần thục kia rồi lại nhìn ông chú bên cạnh đang xắn tay áo chuẩn bị đánh người càng thành thạo hơn. Anh liền tiện tay quăng bà ta vào lòng ông chú, ánh mắt nheo lại đầy châm chọc:
“Bà cô à, đừng có ăn vạ.”
“Theo tiêu chuẩn của tôi, ít nhất cũng phải như cậu ta.”
Mỹ nhân Phú Quý bị Tạ Thiên Lang hếch cằm chỉ vào liếc anh ta một cái, bưng cá và thịt của mình đi.
‘Cậu không hứng thú với kiểu đàn ông như sói.’
Cẩu Phú Quý bước về lều của mình trong ánh mắt ghen tị của bao người, sau đó thưởng thức một bữa đại tiệc hải sản tươi sống.
Đúng vậy, là một bữa hải sản thịnh soạn. Người đẹp Phú Quý ăn không chỉ có cá ngừ đại dương, mà còn có một đống sò điệp và hơn chục con tôm mà cậu ta mang theo trong balo.
Thậm chí còn có cả một con cua to được cậu lôi ra từ ngăn bí mật dưới nách áo khoác.
Đem những hải sản này rửa sạch trong chậu nước, sau đó cho chúng vào bếp cồn nhỏ có thể đốt cồn, nấu cùng nửa bát gạo trắng. Thế là có một bát cháo hải sản thơm lừng!
Đợi cháo chín rồi mở thêm một lọ Lão Can Ma, hương vị ấy—
Thơm đến nỗi dù Cẩu Phú Quý đã kéo kín cửa lều nhỏ của mình, vẫn không thể ngăn được mấy con sâu đói lảng vảng lượn qua lượn lại bên ngoài bên cạnh lều cậu, thỉnh thoảng còn lén lút nhìn vào bên trong.
*"Lão Can Ma" là tên gọi một loại tương ớt nổi tiếng của Trung Quốc, có nguồn gốc từ tỉnh Quý Châu. Đây là một món gia vị cực kỳ phổ biến, không chỉ trong các gia đình Trung Quốc mà còn rất được ưa chuộng quốc tế, đặc biệt trong cộng đồng yêu thích ẩm thực châu Á.