Nhưng vẻ mặt đó chỉ thoáng qua, Kim Mãn Đường không nói hai lời liền tháo chiếc nhẫn ra đeo thẳng vào ngón trỏ của Cẩu Phú Quý.
“Được rồi huynh đệ, viên Liệt Diễm Chi Hỏa này là của anh.”
Khi xưa anh ta bỏ ra năm trăm nghìn tiền mặt để mua chiếc nhẫn hồng ngọc này đấy!
Nhưng năm trăm nghìn tiền mặt thì sao chứ? Sau trận bão lớn tối qua làm sập cả biệt thự của mình, Kim Mãn Đường đã vô cùng rõ ràng nhận ra từ bây giờ tiền bạc sẽ trở nên vô giá trị. Thức ăn và sống sót mới là quan trọng nhất.
Vì vậy, khi bỏ trốn, anh ta thậm chí còn không mang theo thẻ đen và nhiều tiền mặt, mà nhanh chóng đeo tất cả nhẫn và đồ trang sức lên người. Thậm chí, trong qυầи ɭóŧ còn giấu ba thỏi vàng.
Kim Mãn Đường muốn nhân lúc những thứ này còn giá trị, dùng chúng để đổi lấy những vật tư tốt hơn.
Anh ta đương nhiên biết rằng bây giờ đổi một chiếc nhẫn lấy một cái đầu cá thì mình lỗ to nhưng có thể đổi được vẫn hơn là không đổi nổi.
Anh ta thành tâm hy vọng sẽ không đến lúc một thỏi vàng cũng không đổi được một mẩu bánh mì.
Sự dứt khoát của Kim Mãn Đường lại khiến Cẩu Phú Quý nhìn anh ta thêm một lần nữa. Cậu rất tin tưởng việc người anh em Mãn Đường này có thể sống sót đến cuối cùng.
Cẩu Phú Quý cũng không lãng phí thời gian: “Đi thôi, theo tôi đến nhà ăn, bảo đầu bếp trưởng xẻ đầu cá cho anh.”
Kim Mãn Đường lập tức không còn đau lòng nữa, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào cái đầu cá ngừ vây xanh to lớn kia. Ánh mắt như nhìn người tình trong mộng.
Mà có Kim Mãn Đường giao dịch thành công đầu tiên, mấy phú hào theo sau lập tức cũng có thêm tự tin, từng người nhanh chân đi theo mỹ nhân Phú Quý về phía nhà ăn. Đồng thời báo giá và phần cá mà mình nhắm trúng.
“Anh bạn trẻ à, tôi bỏ ra một nghìn tệ mua của cậu hai cân bụng cá ngừ vây xanh thì sao? Không cần nhiều, tôi chỉ cần hai cân thôi! Mấy đứa nhỏ nhà tôi mấy hôm nay hơi nóng trong người. Cơm ở nhà ăn lại không đủ tươi, chỉ muốn ăn chút cá cho bổ.”
“Cậu em! Hai nghìn tệ mua đuôi cá được không? Ông cụ nhà tôi mấy hôm nay bị cảm lạnh sức khỏe không tốt. Nếu không ăn mấy thứ bổ dưỡng sẽ không chịu nổi, phận làm con cái như tôi sao có thể trơ mắt nhìn cha chịu khổ! Chỉ cần cái đuôi cá để hầm canh thôi! Được không?”
“Anh đẹp trai! Tôi không mang tiền mặt, dùng sợi dây chuyền vàng trên cổ đổi mấy cân thịt cá với anh được không? Cái dây chuyền này hồi đó tôi mua cũng gần một vạn tệ đấy! Đổi năm cân thịt cá được không anh?”
Lúc Cẩu Phú Quý vác con cá ngừ vây xanh càng đi sâu vào bên trong, càng có nhiều người đuổi theo muốn mua thịt cá của cậu. Thậm chí đến cuối cùng còn có người muốn xin miễn phí thịt cá mà Cẩu Phú Quý bắt được. Lý do là con cá to như vậy dù sao một mình anh ta cũng ăn không hết.
Cặp vợ chồng trung niên nói vậy bị Cẩu Phú Quý liếc nhìn bằng ánh mắt cực kỳ chế nhạo rồi hắn hoàn toàn phớt lờ họ mà tiếp tục đi.
Nhưng cặp vợ chồng trung niên này dường như không nhìn thấy ánh mắt đó, vẫn nhanh chóng đi theo đoàn người của Cẩu Phú Quý vào nhà ăn.
Đầu bếp trưởng trong nhà ăn của sân vận động đã nghe đồ đệ báo lại có người bắt được một con cá ngừ vây xanh lớn mang về, trong lòng ông ta rất vui mừng, đã chuẩn bị dao mài được mấy phút rồi.
Thực ra, các loại nguyên liệu dự trữ trong khu an toàn của sân vận động vẫn còn rất nhiều, chỉ là vì không biết trận bão lớn này sẽ kéo dài bao lâu, cộng thêm số người đến khu an toàn của sân vận động lánh nạn nhiều hơn dự kiến ban đầu nên khẩu phần ăn hàng ngày bị kiểm soát nghiêm ngặt.
Chắc chắn mọi người sẽ được no bụng nhưng để có được những món ăn ngon như cá lớn hay thịt béo thì là điều không thể. Có cơ hội được ăn thêm bữa riêng thế này, đầu bếp trưởng cũng rất mong chờ.
Khi Cẩu Phú Quý đặt mạnh con cá ngừ vây xanh mà cậu bắt được lên thớt, con cá vẫn rất không cam tâm mà quẫy đuôi hai cái.
Thực ra, việc Cẩu Phú Quý bắt được con cá này cũng coi như vận rủi của con cá này. Đây là một con cá ngừ bị sóng thần cuốn vào bờ và bơi trên phố. Lần đầu đến địa bàn mới, rõ ràng con cá ngừ vây xanh này còn chưa hiểu sự phức tạp đa dạng của đường phố loài người. Trong lúc Cẩu Phú Quý lội bì bõm, nửa nổi nửa chìm mò cua bắt ốc thì con cá ngừ vây xanh này vừa vất vả bơi ra khỏi bụi cây mắc kẹt, sau đó ngay lập tức đâm sầm đầu vào chiếc ô tô con đậu phía trước.
Tiếng động lớn thu hút sự chú ý của Cẩu Phú Quý. Sau đó, trong lúc con cá còn đang choáng váng, Cẩu Phú Quý với dòng máu rái cá trong người, đã ra tay đánh một cái thật mạnh vào đầu con cá ngừ vây xanh một viên gạch.