Quyển 1 - Chương 32

Nói đến cuối cùng, vẻ mặt Tống Tam Xuyên có chút ngơ ngác.

“Đại ca, đây thật sự là ngày tận thế rồi. Nhưng ngày tận thế như thế này thì cứu thế nào đây? Chắc chắn là không cứu được rồi?”

Cho dù khoa học kỹ thuật của loài người đủ để kiêu hãnh nhìn xuống toàn bộ thế giới, nhìn bao quát tất cả sinh linh. Nhưng trước sự thay đổi to lớn của đất trời, con người cũng trở nên bất lực và nhỏ bé vô cùng.

Tạ Thiên Lang giơ tay vỗ vào đầu Tống Tam Xuyên một cái.

“Cứu thế giới thế nào chẳng phải ba đã nói với con rồi sao? Hoặc là tiêu diệt nguồn gốc tai họa hoặc là cố gắng sống sót đến cuối cùng.”

“Bây giờ nguồn gốc thì không có cách nào rồi, chỉ có thể sống thêm chút nữa rồi tìm ra hạch tâm thế giới chắc là được.”

“Cậu định kỳ đăng tin lên mạng, bảo những người không bị ảnh hưởng chuẩn bị thêm chút lương thực nước uống. Còn cả thùng tắm lớn hay cái gì có thể nổi trên mặt nước ấy, áo phao thuốc men các loại cũng bảo họ chuẩn bị sẵn. Mặc kệ những người đó có tin hay không cứ phát đi.”

“Bây giờ cấp trên quốc gia có lẽ là vì muốn ổn định tình hình nên chưa công bố tin tức đất liền bị nhấn chìm nhưng bên trong chắc chắn đã có đối sách rồi. Ít nhất những con tàu lớn có thể chống lại sóng lớn chắc chắn đang được chế tạo. Tra xem ‘con tàu Noah’ cuối cùng có khả năng ở đâu.”

Nghe tiếng mưa bên ngoài, Tạ Thiên Lang chậm rãi nói: “Nếu nơi này bị ngập thì tìm cách lên thuyền lớn.”

Tống Tam Xuyên liên tục gật đầu ghi nhớ nhưng cuối cùng vẫn lẩm bẩm một câu: “Chúng ta chẳng lẽ lại phải giống như nhân vật chính trong phim 2012 mà vượt biên trái phép sao?”

Tạ Thiên Lang đạp cho hắn một cái: “Vượt biên cái rắm. Đây đâu phải là tai nạn bùng nổ trong thời gian ngắn. Cho dù không lên được thuyền lớn thì chẳng lẽ không ngồi được thuyền cứu sinh sao? Chỉ cần không bị chết đuối thì vẫn sống được!”

"Vấn đề bây giờ là làm sao tìm được hạch tâm thế giới.

Nhưng tai nạn vừa mới bắt đầu, hạch tâm cũng không dễ dàng bị phát hiện như vậy.

Cứ từ từ sống sót đã."

Nghĩ đến đây Tạ Thiên Lang đột nhiên lại cười. Trước ánh mắt khó hiểu của ba người Tần Phong, hắn gật gật đầu đầy triết lý: “Quả nhiên cứ sống sót từ từ thì sẽ trường cửu. Cứ sống sót là sẽ giàu sang.”

"Vô... vô tương vong? (không quên nhau.)" Tống Tam Xuyên ngơ ngác tiếp lời.

Tạ Thiên Lang liếc cậu nhóc một cái: “Mày nghĩ hay nhỉ.”

Lúc này mỹ nhân Phú Quý mà Tạ Thiên Lang nghĩ đến vẫn đang nhìn cơn mưa ngoài cửa.

Mưa lớn đã rơi cả ngày, tầng hai của nhà thi đấu cũng đã chật kín người.

Từng ấy người chen chúc trong một không gian, mỗi người đều mang theo những cảm xúc riêng lo lắng, giận dữ, đau buồn khiến không khí trong nhà thi đấu trở nên ngột ngạt đến mức nghẹt thở.

Nhưng đây mới chỉ là ngày thứ hai bắt đầu tị nạn, trong tình huống thức ăn còn đầy đủ.

Cẩu Phú Quý khó có thể tưởng tượng được sáu ngày hoặc thậm chí lâu hơn nữa nếu vẫn là tình cảnh này, nhà thi đấu sẽ trở thành bộ dạng gì.

Hơn nữa, chỉ trong một ngày, nước đã ngập thêm ba bậc thềm trước nhà thi đấu. Cứ theo tốc độ này, nhà thi đấu cũng sớm muộn gì cũng bị ngập.

"Cậu phải chuẩn bị một chút.

Tích trữ một ít thức ăn và nước, tốt nhất là có thể kiếm được một chiếc thuyền nhỏ.

Mặc dù biến thân thành Rái Cá Phú Quý có thể bỏ qua tai nạn nước biển, nhưng một con rái cá có thể làm được quá ít việc.

Lúc này cần đến kỹ năng biến thân số 2 “Kế thừa huyết mạch” của đặc tính “Tui có túi siêu cấp.”

Thế là vào năm giờ chiều ngày thứ hai, Cẩu Phú Quý dưới ánh mắt như nhìn kẻ điên của anh chàng bảo vệ cửa, đeo ba lô bước ra khỏi cổng nhà thi đấu.

"Ê, cái anh tóc dài kia! Anh chắc chắn muốn ra ngoài lúc này à? Ngoài trời vẫn đang mưa to, nước cũng dâng cao, không cẩn thận là đi không có đường về đâu đấy!"

Cẩu Phú Quý quay đầu nhìn anh chàng giữ cửa một cái, cười cười: "Cảm ơn đã quan tâm. Nhưng yên tâm đi, tôi bơi giỏi lắm. Kiểu gì cũng bắt được mấy con cua bự mang về."

Anh chàng bảo vệ cửa: “……”

‘Ai thèm quan tâm cậu hả?! Với lại bơi giỏi thì bắt được cua chắc?! Có biết mấy người chết đuối toàn là dân bơi giỏi không hả!!!’

Anh chàng bảo vệ cửa trừng mắt nhìn bóng lưng Cẩu Phú Quý từ phía sau nhìn đặc biệt giống người tình trong mộng của hắn, tức đến đau cả gan.

Nhưng điều khiến anh chàng tức hơn nữa là... hai tiếng sau, cái thằng buộc tóc cao kia lại quay về bình yên vô sự! Không, khoan, đó chưa phải phần đau lòng nhất. Phần đau lòng nhất là thằng kia còn vác theo một con cá to đang quẫy đuôi về!!!

Cẩu Phú Quý vác một con cá ngừ đại dương sống nhăn răng bước vào. Lập tức khiến toàn bộ dân trú trong các lều phía trước nhà thi đấu đồng loạt bàng hoàng, kính ngưỡng nhìn theo.