“Ngoan ngoãn nằm im đừng động đậy, dù con có thể nổi, cũng chưa chắc chịu được va đập lung tung đâu.”
Khi Cẩu Phú Quý lấy lại được ý thức, cậu còn chưa kịp mở mắt đã cảm nhận được cơn đau âm ỉ dồn dập khắp toàn thân cùng cảm giác choáng váng khó kiểm soát.
Cảm giác đó giống như bị nhồi trong một chiếc máy giặt l*иg ngang, bị quay mòng mòng đến mức rã rời toàn thân trong một thời gian rất lâu. Cả người sắp kiệt sức đến nơi.
À không, là rã rời toàn thân của một con rái cá.
Thế nhưng, khi Cẩu Phú Quý mở mắt ra, thứ đập vào mắt cậu lại không phải là đại dương cuộn trào như tưởng tượng, mà là một l*иg ngực trần trụi, rắn rỏi. (⁄ ⁄>⁄ ▽ ⁄<⁄ ⁄)
Dù chủ nhân của l*иg ngực này hiện đang hôn mê bất tỉnh, Phú Quý có thể thấy rõ những vết bầm tím, trầy xước do va đập trên ngực và vai Tạ Thiên Lang. Trong khi cậu phát hiện mình đang được ôm rất chặt trong vòng tay của người này.
Phát hiện này khiến cảm xúc của Cẩu Phú Quý trở nên vô cùng phức tạp —
Trước một thảm họa gần như không lối thoát, sinh mệnh mong manh chẳng khác nào gần như là thập tử nhất sinh. Đừng nói là một con vật vừa mới gặp không bao lâu, ngay cả người thân yêu nhất, chưa chắc ai cũng dám liều mạng bảo vệ.
Vậy mà ngay trước mắt cậu lại có một tên ngốc như vậy. Để bản thân bị sóng thần cuốn vào va đập tơi bời, mình đầy thương tích nhưng vẫn bảo vệ cho một con rái cá không hề hấn gì.
Cẩu Phú Quý ngẩng đầu nhìn kỹ người đàn ông dù đang hôn mê cũng nhíu chặt mày trông có vẻ hung dữ kia, đây rốt cuộc là một người sói thông minh hay là một tên ngốc có đầu óc kỳ lạ?
Thôi bỏ đi. Dù gì cũng chỉ là một người đàn ông xa lạ mới quen, để tâm nhiều làm gì? Điều quan trọng nhất bây giờ là quan sát xung quanh, xem thử hiện tại họ đang ở đâu.
Thế là Cẩu Phú Quý cố sức xoay cái thân tròn vo trong lòng Tạ Thiên Lang, đồng thời rướn cổ ra nhìn bên ngoài.
Lúc này bọn họ vẫn đang trôi nổi trên biển vì từ cổ trở xuống của nó đều chìm trong nước. Nhưng khi nhìn đến hướng mười giờ phía trước, Cẩu Phú Quý liền sững người —
Cái mảng màu vàng trắng rộng lớn phía trước kia chẳng phải là bãi cát và đất liền sao?!
Mà sau bãi cát ấy, còn có một hàng cây dừa vốn nên thẳng tắp chỉnh tề nhưng bây giờ đã xiêu vẹo ngả nghiêng lộn xộn!
“……Má ơi con lạy!”
Vậy là… bọn họ bị con sóng thần khổng lồ như núi kia đánh một phát lên bờ rồi sao?!
Cẩu Phú Quý nhanh chóng quay đầu nhìn về phía mặt biển bên cạnh. Quả nhiên nhìn thấy rải rác những người đang trôi nổi trên biển, còn có cả những mảnh vỡ tan tành của xuồng cứu sinh và bè cứu sinh.
Đương nhiên, cơ bản là hành lý mà mọi người vớt được cũng chẳng còn mấy thứ nguyên vẹn. Phần lớn đều đã biến thành những mảnh vải rách hoặc mảnh nhựa vỡ.
Lúc này mưa vẫn đang rơi.
Bầu trời vẫn âm u khiến Cẩu Phú Quý không thể xác định được thời gian.
Nhưng bất kể là lúc nào cũng không thể chậm trễ được, Cẩu Phú Quý nghiến răng giãy giụa trong lòng Tạ Thiên Lang, vặn vẹo hết cả người xoay trái, lăn phải không ngừng nghỉ –
Ngay cả Tạ Thiên Lang mạnh mẽ đến mức không giống con người mà còn hôn mê bất tỉnh thế này, tình hình của những người đang trôi nổi trên mặt biển kia chắc chắn chỉ có tệ hơn gã người sói đang ôm cậu, chứ không thể khá hơn. Thêm vào đó, rất nhiều người đang trôi nổi đều úp mặt xuống nước, cứ để lâu thêm chút nữa có lẽ họ sẽ bị chết ngạt mất.
Cho nên phải nhanh chóng cứu người.
Nhưng một mình cậu thì không thể cứu được nhiều người như vậy.
Cậu phải nhanh chóng đi tìm người đến. Đội cứu hộ chuyên nghiệp và đội ngũ y tế mới có thể giữ được mạng sống cho những người này.
‘Nhưng chết tiệt, cái cánh tay của tên này sao mà khỏe thế! Sợ không thể giữ chặt cậu sao?!’
Rái cá Phú Quý gần như dùng hết sức bú sữa để vùng vẫy trong lòng Tạ Thiên Lang, suýt chút nữa đã vặn mình thành một con rắn biển thì mới thoát khỏi vòng tay kẹp cứng như gọng kìm kia.
Rời khỏi vòng tay của Tạ Thiên Lang, rái cá Phú Quý giật giật khóe miệng. Cậu dùng móng vuốt nhỏ bé xoa xoa cái eo không tồn tại của mình, cảm thấy cái eo của mình chắc đã bị tên này siết đến sưng tấy rồi.
“Đồ quái vật biếи ŧɦái khoẻ như trâu.”
Rái cá Phú Quý thốt ra tiếng người, vẻ mặt đầy ghét bỏ.
Nói xong, cậu còn dùng móng vuốt nhỏ bé vỗ mạnh vào mũi Tạ Thiên Lang, khiến mặt anh ta úp luôn xuống mặt nước.
Sau đó, rái cá Phú Quý nhanh chóng quan sát xung quanh trong màn mưa dày đặc. Xác định không có ai trên bờ cũng không có ai tỉnh lại, cậu liền thở ra một hơi rồi lặn xuống mặt biển.
Khi con rái cá nhỏ màu đen trắng linh hoạt và uyển chuyển hoàn toàn lặn xuống nước, móng vuốt trái của con rái cá nhỏ đột nhiên phát ra ánh sáng vàng nhạt.