Chương 38

Xoạt xoạt xoạt, bút chì lướt nhanh trên giấy trắng, vẽ ra từng đường cong, tốc độ đều đều, nét nào ra nét đó, đứng bên cạnh nhìn vào, giống như con người Tùy Dặc vậy, sạch sẽ, rõ ràng, nhưng những đường nét kia đan lại với nhau...

Lại thành một cây súng!

Gần như là thứ vũ khí hiện đại gϊếŧ người nguy hiểm nhất - súng!

Hình dạng cây súng càng lúc càng rõ ràng...

Ngòi bút dừng lại, cây bút chì và tờ giấy cùng được đặt lại trên bàn, Tùy Dặc quay người lại nhìn về phía hai người đang lộ rõ vẻ kinh ngạc ở bên cạnh.

“Em... sao em làm được thế? Đêm đó trời tối đen như mực mà em cũng thấy rõ à?”

Lâm Quyền kinh ngạc hỏi, anh ta vẫn hoài nghi cô.

“Tôi chỉ làm điều mình có thể làm thôi, về phần tại sao tôi làm được như thế thì không cần giải thích nhiều, vẫn là câu nói kia, có tin hay không thì tùy anh.”

dừng một lát, cô nhìn màn đêm bên ngoài, hỏi Trương Hiểu: “Bây giờ có tiện đưa tôi đến một nơi không?”

“Đương, đương nhiên~~” Trương Hiểu kìm lòng không đặng mà gật đầu.

Lâm Quyền trừng Trương Hiểu một cái, cuối cùng cũng không còn lý do gì để giữ Tùy Dặc lại, huống hồ gì bây giờ đúng là đã muộn rồi, giữ một cô bé ở lại cục công an cũng không hay lắm.

“Tiểu Trương, cậu đưa em ấy về đi, chú ý an toàn nhé.”

“Vâng ạ.”

...

Lúc lên xe, Tùy Dặc mượn điện thoại của Trương Hiểu để gọi cho Đường lão, nói cho ông ấy biết chuyện ở khu dân cư, Đường lão vừa nghe tin thì lập tức bảo Tùy Dặc chuyển vào tiệm ở, dù sao căn nhà đó cũng là của ông ấy, bên dưới là cửa hàng mặt tiền, bên trên là chỗ ở, vẫn còn phòng trống ở đó.

Cúp máy, lúc này Trương Hiểu mới biết chuyện khu dân cư, trong lòng không khỏi đồng tình với Tùy Dặc nhiều hơn, cộng thêm mấy lần tiếp xúc trước đó, cậu ta cũng có cái nhìn mới về cô, giọng nói chuyện cũng thân thiết hơn hẳn.

“Tùy Dặc này, em thật sự sẽ dọn vào nd ở à? Nếu em đồng ý, phía công an cũng có thể sắp xếp chỗ ở cho em...”

Tùy Dặc rất bất ngờ, nhưng vẫn từ chối: “Không cần đâu, cứ thế này là được rồi.”

Vừa nói vừa trả điện thoại cho Trương Hiểu.

Trương Hiểu cũng bất đắc dĩ, mặc dù trong lòng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng thấy Tùy Dặc có vẻ mệt mỏi, nhớ tới hai hôm nay cô đã gặp rất nhiều chuyện, cậu ta cũng im lặng, không nói thêm nữa.

Đến nd thì đã 10 giờ rồi, Đường lão đứng chờ trong tiệm thấy người đưa Tùy Dặc tới là công an thì lập tức mở to hai mắt, chỉ thiếu điều gọi điện thoại cho luật sư để kiếm chuyện với cục công an thôi, may nhờ Tùy Dặc giải thích vài câu ông mới chịu bỏ qua, nhưng vẫn hung dữ trừng Trương Hiểu mấy lần, không thèm nể mặt chút nào.

Có điều Tùy Dặc lại nhẹ nhàng tạm biệt Trương Hiểu: “Cảm ơn anh đã đưa tôi tới đây...”

“À, không có gì, không có gì, tôi đi trước đây. Có điều, nếu có chuyện gì thì em cứ liên lạc với chúng tôi nhé... à đợi đã, để tôi đưa số điện thoại cho em!”

Trương Hiểu vội quay về xe cầm giấy bút, viết số điện thoại của mình ra, cũng nhìn Đường lão vài lần. Trong mắt cậu ta, ông già bỉ ổi như Đường lão là người nguy hiểm, Tùy Dặc vừa trẻ tuổi lại xinh đẹp, còn không có chỗ dựa gì, ai mà biết được sẽ có chuyện gì xảy ra chứ!

Chờ Tùy Dặc theo Đường lão đi vào trong tiệm, Trương Hiểu mới lái xe rời đi, đi được một đoạn thì nhận được điện thoại của Lâm Quyền.

“Cô nhóc kia không nói lung tung, các mẫu súng khớp với hình vẽ này cũng không nhiều, tôi gần như đã xác định được mẫu mã rồi, chờ ngày mai sẽ sắp xếp người đi điều tra... Mấy hôm nay cậu cứ tiếp tục làm việc theo nhiệm vụ được phân trước đó đi nhé.”

Nhiệm vụ chính của Trương Hiểu chính là phụ trách giám sát những động tĩnh xung quanh Tùy Dặc, một mặt phụ trách sự an toàn của cô, nếu là trước kia, Trương Hiểu sẽ cảm thấy mâu thuẫn, nhưng bây giờ thì khác.

Sau khi đồng ý, Trương Hiểu đột nhiên nghĩ ngợi, ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi một câu: “Đội trưởng, em nhớ không phải anh từng nói Tùy Dặc xuất thân là cô nhi à? Sao tự nhiên lại có thêm một người bà thế?”

“Hửm?” Lâm Quyền ở trong cục công an cũng ngẩn ra, chuyện Tùy Dặc có bà là do bọn họ điều tra được từ hồ sơ Tùy Dặc thường tới bệnh viện mua thuốc mà biết được, nhưng cụ thể thế nào thì...

Lâm Quyền cau mày, suy nghĩ một hồi mới nói: “Ngày mai tôi sẽ rút ra thời gian điều tra bối cảnh của Tùy Dặc vậy... Tôi cứ có cảm giác cô nhóc này rất kỳ lạ.”

Kỳ lạ? Trương Hiểu cúp máy xong thì lẩm bẩm một tiếng.

Hẳn là không giống người bình thường nhỉ.

...

Trong nd, Tùy Dặc ngồi trên ghế kể vắn tắt chuyện về tên sát thủ kia cho Đường lão nghe, vừa kể vừa im lặng quan sát nét mặt thay đổi liên tục của Đường lão.

Cuối cùng, mặt Đường lão vô cùng u ám.

“Mẹ nó! Da đen chết rồi, còn kéo thêm một tên sát thủ tới à!”

Đường lão cảm giác gần đây mình quá mệt mỏi, chuyện này còn chưa kết thúc à?

Ông gõ gõ tẩu thuốc lên gạt tàn, phun ra một làn khói, trầm giọng nói: “Mấy món hàng kia, ông sẽ nhanh chóng sai người tẩu tán sạch sẽ, cũng cảm ơn cháu đã nhắc nhở chuyến này, bằng không... Thật không biết đám hàng kia có gì đặc biệt nữa!... Chuyện này cháu không cần quan tâm, cũng mặc kệ phía công an đi...”

Dừng lại một lát, Đường lão lại nhìn Tùy Dặc: “Cháu muốn ở chỗ này bao lâu thì ở, dù sao bây giờ ông cũng chỉ có hai nhân viên là cháu với cn thôi...”

“Dạ... Tiền trọ cứ trừ vào tiền lương của cháu đi, cháu đi trước đây.” Tùy Dặc đứng dậy, cố gắng xem nhẹ thâm ý trong lời nói của Đường lão, nhưng đi chưa được mấy bước, khi nhìn thấy Tảo xuân đồ treo trên tường, ánh mắt cô lại lóe sáng.

Cô quay lại nói với Đường lão: “Đường lão, cháu nghĩ, lần này tới lượt cháu bàn chuyện làm ăn với ông rồi.”

Đường lão đang hút thuốc nghe vậy thì sững sờ.