Chương 35

Một lát sau, đám người Lý Tĩnh Nhan đều đi xuống dưới lầu khu dân cư, cả đống người ngồi xổm một bên nhìn Trương Hiểu và Tùy Dặc đứng cách đó hơn 100 mét.

Sao tự nhiên công an lại tới tìm Tùy Dặc chứ!

“Lại muốn bắt tôi à?” Tùy Dặc vừa mở miệng đã thốt ra câu này, khiến Trương Hiểu nghẹn họng ho sặc sụa, cậu ta xoa xoa cổ, trừng cô một cái.

“Em làm như công an tụi này rảnh rỗi không có việc gì làm, suốt ngày chờ bắt em không ấy ~!”

“Tôi cũng mong anh bắt tôi về tạm giam vài ngày lắm đấy.” Tùy Dặc cười khẽ một tiếng, trong lúc Trương Hiểu đang kinh ngạc há hốc mồm thì cô lại đổi giọng nói: “Vậy là thật sự cần tôi đi nhận xác à?”

“Sặc... Tôi thấy em hãy còn nhỏ, tư tưởng làm ơn lành mạnh một chút đi được không... được rồi, thật ra đúng là cần em đi nhận xác đấy.”

Trương Hiểu xấu hổ nói, nói thật, cậu ta cảm thấy chuyện này đúng là làm khó con nhà người ta, con gái mới lớn bình thường ai lại chịu đi nhìn thi thể, lại còn là thi thể sau khi bị gϊếŧ chết nữa.

“Một tên tội phạm mà thôi, chết thì cũng chết rồi, thế mà cục công an các anh vẫn bám riết không buông, xem ra vụ này dính liếu rộng lắm nhỉ, chuyện này hơi phức tạp rồi, tôi không muốn dính vào, nên mời anh về giùm cho.”

Trương Hiểu không nhờ Tùy Dặc lại thoải mái giải thích và từ chối như thế, khiến cậu ta bỗng cảm thấy mình hơi đuối lý.

“Tôi biết thân phận của em tương đối đặc thù, không muốn dính vào chuyện như thế này, nhưng nếu em cũng nên nghĩ cho kỹ đi, nói không chừng hiện tại kẻ kia đang theo dõi em rồi đấy... Dù sao em cũng từng tiếp xúc với da đen... Hợp tác với phía công an, chúng tôi có thể đảm bảo an toàn cho em.” Trương Hiểu nói hết tất cả những gì Lâm Quyền đã căn dặn, không sót bất kỳ chữ nào ra.

Tùy Dặc nhìn cậu ta một cái, lặng lẽ rũ mắt suy tư, sau đó mỉm cười: “Tôi chưa bao giờ cần người khác bảo vệ, nếu kẻ đó muốn tới thì cứ để hắn tới thôi...”

Nói xong, cô dợm bước toan rời đi...

“Đội trưởng còn nói, nếu em đồng ý hợp tác, phía công an có thể giúp em một lần.”

“Giúp tôi?” Tùy Dặc dừng bước.

Điện thoại của Trương Hiểu vang lên.

“Alo, là đội trưởng ạ, Tùy Dặc, em nghe máy đi này!”

Tùy Dặc im lặng, nhưng vẫn nhận lấy điện thoại.

“Tùy Dặc, tôi biết bà của em bị bệnh nặng, bây giờ còn đang ở dưới quê đúng không? Đồn công an bên này đúng lúc cũng có quan hệ với chuyên gia ở phương diện này...”

Chuẩn bị bài đầy đủ nhỉ, còn biết đánh rắn dập đầu cơ đấy?~~

Tùy Dặc nhíu mày, bàn tay đang cầm điện thoại cũng siết chặt, cô chỉ im lặng một lát, giọng nói tuy vẫn lạnh lùng nhưng đã dịu đi phần nào, nhẹ nhàng nói: “Vậy các anh cần tôi giúp cái gì?”

“Cần em giúp nhận xác, để xem có thể nhớ ra cái gì hay không, dù sao lúc trước cũng chỉ có em nhìn thấy tên sát thủ kia.”

“Lúc trước công an có mặt tại hiện trường cũng rất đông mà.”

“Khụ khụ, đúng là trùng hợp, bên phía chúng tôi không có bất kỳ ai chú ý tới hết... Chúng tôi chỉ nóng lòng kiếm được manh mối từ chỗ em thôi.”

“Manh mối? Ha ha... Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, tin tức tôi và phía công an các anh hợp tác cũng sẽ dễ dàng bị gã biết được nhanh thôi, sau khi cân nhắc đủ mọi mặt, gã sẽ cảm thấy tôi mới là mục tiêu thật sự, cho nên... Mấy người muốn dụ rắn ra khỏi hang? Đội trưởng Lâm thấy làm vậy với một công dân hợp pháp mà coi được à?”

Trương Hiểu nghe mà tim giật thon thót, nhìn chằm chằm vào gương mặt lạnh lùng của Tùy Dặc.

Lâm Quyền cũng im lặng.

Anh ta không ngờ Tùy Dặc sẽ nghĩ tới cả chuyện này.

“Em có thể không đồng ý.” anh ta cảm giác như chuyện này sắp thất bại rồi.

Một lát sau, anh ta lại nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng như tơ liễu vọng tới từ đầu dây bên kia.

“Chuyện của bà tôi xin nhờ các anh, còn nữa, giúp tôi xóa bỏ mấy án tích không tốt đi, sau chuyện này... Tôi muốn được bình yên đến trường.”

Có khả năng đặc thù, dường như sau này cô cũng không cần mạo hiểm quá làm gì.

“Hửm?...” Lâm Quyền đang hút thuốc ở đầu dây bên kia cũng giật mình, nửa ngày mới gật đầu: “Được thôi, tôi đồng ý.”

Cúp máy xong, Tùy Dặc nhìn về phía Trương Hiểu đang thộn mặt ra, thản nhiên nói: “Anh đứng đây chờ tôi, tôi lên nhà dọn đồ đã, lát nữa tôi sẽ xuống.”

“À, ừ, được...”

Chờ Tùy Dặc đi rồi, Trương Hiểu mới phát hiện mình bị cô nhóc này nắm mũi dắt đi.

Rất nhiều người trong khu dân cư đều chú ý tình hình bên dưới, Tùy Dặc chạy nhanh lên tầng 7, nhanh chóng thu dọn một ít quần áo nhét vào trong balo, cô liếc mắt nhìn lên, thấy hộp sắt trên bàn thì giật mình, cô cầm chồng sách vở trong đó lên...

Đầu ngón tay như bị điện giật!

Cô ngẩn ra, lần mò một hồi, rút ra quyển sách ố vàng ở dưới cùng, giấy ngả vàng, còn lấm tấm đốm nâu, từng trang giấy vàng mỏng manh dùng sợi chỉ xâu lại, giống như chỉ cần sờ nhẹ một cái thôi cũng có thể bung ra.

Nhưng dưới cảm ứng của cô thì nó lại có văn khí mỏng manh.

“Đây là văn vật cổ ư?”

Bà Vương chắc cũng lớn tuổi rồi, chồng sách giáo khoa kia đều rất bình thường, chỉ có quyển sách mỏng vài ba trang này là có loại từ trường này thôi.

Hai mắt Tùy Dặc sáng lên, cẩn thận nhét quyển sách nhỏ này vào một quyển sách khác rồi nhét vào balo.

Lúc đi ra cửa, Lý Tĩnh Nhan đã đứng ở trước cửa, ngăn cản cô.

“Em định đi với tay công an kia à? Bọn họ lại định bắt em à?”

Lý Tĩnh Nhan rất sốt ruột, sắc mặt hung tợn, nhưng khác hẳn với vẻ lỗ mãng đêm trước, có lẽ là vì khi đó anh ta đã uống say.

Tùy Dặc cảm thấy anh ta rất khác.

“Chỉ là hỗ trợ thôi, không sao đâu, nhưng mà các anh... nhớ bảo trọng nhé.”

“Có thật không?... Thôi bỏ đi, dù sao em cũng chẳng chịu thiệt thòi gì... Nhớ bảo trọng.”

Lý Tĩnh Nhan im lặng, sau đó nhìn Tùy Dặc bước xuống lầu, không thèm quay đầu lại lấy một cái, cuối cùng là nhìn cô bước lên xe, rời khỏi nơi này.

Anh ta có dự cảm, chuyến này Tùy Dặc rời đi, sau này cô sẽ hoàn toàn khác với đám bọn họ.

...

Trên xe, Trương Hiểu cứ liếc nhìn Tùy Dặc đang cầm một quyển sách cẩn thận lật xem, cô bé này chăm chỉ học hành ghê nhỉ...

Mấy cô gái nghiêm túc tập trung đều xinh đẹp~~~

Vẻ mặt của Trương Hiểu dịu đi, nhưng nhìn kỹ lại mới thấy, má nó, bìa sách viết là sách ngữ văn lớp 5!

...