Chương 34

Đến giữa đêm, thật ra chỉ chừng một hai tiếng sau, con dâu của bà Vương hối hả gõ cửa nhà Tùy Dặc.

Bà Vương sắp không qua khỏi rồi.

Tùy Dặc ôm trán ngồi dậy.

Người sắp lìa đời không thể nói một thôi một hồi những lời cảm động như trên phim, cuối cùng bà Vương chỉ cầm lấy tay Tùy Dặc, run rẩy nói một câu.

“Cảm ơn... cô bé... cái này, cái này... cho cháu...”

Sau khi mọi thứ kết thúc, Tùy Dặc im lặng đặt bàn tay đã trở nên lạnh buốt của bà Vương lên trước ngực, cô dời mắt, lúc này mới nhìn thấy trong tay bà Vương cầm một chiếc hộp sắt gỉ sét không có nắp, bên trong xếp một đống sách vở lộn xộn.

Trên cùng là một quyển sách ngữ văn tiểu học... Hình như là từ những năm 70...

Vợ chồng nhà họ Vương cũng để ý mấy lần, lúc này mới bĩu môi, trong mắt có cảm giác nhẹ nhàng như trút được gánh nặng...

Bà già này bị điên à, trước khi chết lại tặng người ta mớ đồng nát này? Lại còn là sách cũ từ đời nào nữa chứ...

Uổng công bọn họ còn sợ bà già kia sẽ tặng thứ gì đắt tiền!

Hai vợ chồng nhà họ Vương đều yên tâm, nhưng vẫn không dám hó hé gì trước mặt Tùy Dặc, chủ yếu là vì cảnh tượng cô nhóc này chỉ cau mày một cái, im lặng cầm roi quất đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng bọn họ.

"Làm sao bây giờ?" ông chồng lí nhí hỏi, cũng không dám nhìn mẹ mình đang nằm trên giường.

Tùy Dặc nhíu mày, tang lễ gì đó thì khỏi cần trông chờ nữa, cô biết nhà họ Vương nghèo rớt mồng tơi, theo tập tục địa phương, người như bọn họ mà chết, phần lớn chỉ gói sơ sơ rồi kéo tới “mộ nhà nghèo” để chôn thôi.

Hơn nữa toàn là làm xong ngay trong ngày hôm đó.

Không có tiền thì chẳng vào nổi cổng nhà hỏa táng luôn.

Cuối cùng chỉ có thể để ông chồng đi từng nhà gọi người.

Người ở đây đều cảm thấy xúi quẩy, vốn đã sắp dọn nhà rồi, còn có người chết nữa, giờ lại phải đi đào đất chôn ngay trong đêm thế này.

Tuy tất cả đều bất mãn lầm bầm, nhưng vẫn có vài người đàn ông đưa bà Vương đi chôn.

Lý Tĩnh Nhan cũng đi, đi theo còn có vài thanh niên không chịu để người khác giễu cợt, đương nhiên, người có tuổi đi là nhiều nhất, có lẽ vì trong lòng ai cũng có nỗi buồn riêng.

Nhưng bất ngờ nhất chính là Tùy Dặc cũng đi theo.

Lý Tĩnh Nhan cảm thấy cô là con gái con lứa, sao có thể dính vào chuyện này được, nhưng ngăn cản mấy lần, bảo Tùy Dặc đừng đi, nhưng không cản được, cô người ta hoàn toàn không để ý tới anh ta.

Một ông cụ liếc nhìn con trai bà Vương đang run như cầy sấy đi ở phía trước, rồi lại nhìn Tùy Dặc bình tĩnh như thường đi theo bên cạnh thi thể của bà Vương, im lặng một lúc lâu mới nói: “Tính ra bà Vương cũng còn may mắn lắm...”

...

Ngọn núi u ám, sắc trời đen đặc, từng cơn gió lạnh buốt mang theo mùi bùn đất lá mục.

Nói là nghĩa trang, nhưng thật ra nơi này là bãi tha ma, bây giờ đã là xã hội hiện đại hóa rồi, không có nhiều người chết như lúc trước nữa, nên cả đoàn người lúc này đều run như cầy sấy, tiếng chân giẫm trúng thứ gì đó kêu răng rắc cũng đủ khiến họ sợ hãi, sống lưng lạnh toát.

Má nó, không phải là giẫm trúng xương người đấy chứ!

Lúc đào mộ, Tùy Dặc đứng trên sườn núi nhìn ánh đèn đô thị phồn hoa ở phía xa, ánh sáng rực rỡ muôn màu, vô cùng hấp dẫn.

Gió hơi lạnh.

“Sao em không sợ gì hết thế?” Đưa lung về phía bãi tha ma ở sau lưng, Lý Tĩnh Nhan cảm thấy cổ họng của mình lành lạnh, anh ta lại bất giác muốn hút thuốc.

“Sợ?” Tùy Dặc liếc nhìn khung cảnh tối đen như mực ở xung quanh, gió lạnh vù vù thổi, dường như còn có mấy tấm bảng gỗ và bia đá được dựng xiêu vẹo trên đỉnh núi nữa.

Từng gò đấp nhô lên hệt như bánh bao...

“Lúc còn bé tôi từng ở cô nhi viện, chúng tôi thường bị phạt đứng cả đêm ngoài sân, cô nhi viện lớn lắm... Trời vừa sập tối thì sẽ có vô số ngôi sao lấp lánh...”

Sau đó thì sao?

Nghe kể có vẻ cũng nên thơ đấy.

Mấy người bất giác dỏng tai lên nghe cô gái duy nhất ở đây nói chuyện.

Cô quay sang bên cạnh, giọng nói nhẹ tênh: “Sân cô nhi viện mấy chục năm trước từng là nghĩa trang.”

“...”

Cô nhi viện rất lớn, tức là sân cũng rất lớn, suy ra là bãi tha ma cũng lớn... Nhưng còn vụ ánh sao lấp lánh...

Mọi người đều hoảng sợ hít hà và ho khan đồng loạt.

Chờ tới khi quay về từ “nghĩa trang” thì đã hơn nửa đêm rồi, mọi người đều mệt mỏi, ngoại trừ mấy ông cụ lớn tuổi ra thì gần như không ai dám nói chuyện với Tùy Dặc nữa, nhưng trên đường quay về khu dân cư, bọn họ lại nhìn thấy một chiếc ô tô chắn ngang cửa trước.

Tất cả đều căng thẳng, thấp thỏm nhìn qua.

Chết tiệc, chẳng lẽ Điền lão đại tới đuổi người ư?

“Không phải đã nói sẽ cho hai ngày à?”

“Đồ khốn!”

“Ông liều mạng với mày!”

Mọi người vừa sợ vừa tức giận, Tùy Dặc liếc nhìn qua, hửm, biển số xe này...

“Là xe công an.”

Cạch, cửa xe mở ra, một người đàn ông coa gầy bước xuống, tới gần hơn một chút, cuối cùng cũng nhìn thấy rõ mặt của người nọ.

“Mấy người làm gì thế hả? Muốn đánh lén công an à!”

Trương Hiểu thấy mấy người kia cầm cuốc xẻng thì lập tức đề phòng, trong lòng lại sợ muốn chết.

Chuyện quái gì đây!

Biết ngay người sống ở đây toàn đám điêu dân mà!

...