Chương 33

Tùy Dặc một hơi leo lên tới tầng 7, đi tới tầng 3 thì gặp bà Vương đang kéo thùng giấy leo lên lầu, bà ấy xem như hàng xóm cách vách Tùy Dặc, cả nhà năm người sống chung trong một căn phòng nhỏ như cái lỗ mũi này đã gần 10 năm rồi.

Già rồi, kéo không nổi, nhưng bà vẫn cố gắng kéo.

Tùy Dặc túm lấy một góc thùng giấy, đặt sách vở và đồng phục vào bên trong, trong lúc bà Vương còn đang ngẩn ra thì cô đã vươn tay kéo bà ấy: “Để cháu làm cho...”

“À... Là Tùy Dặc đấy hả cháu...” Mắt bà Vương đã mờ rồi, nhưng khi đến gần thì vẫn nhận ra là Tùy Dặc, còn chưa kịp nói gì thì bà đã được Tùy Dặc nhẹ nhàng đỡ lên tới tầng 7.

Ồ, lạ thế, cô bé này ngày trước yếu đuối lắm mà, sao hôm nay lại khỏe thế nhỉ?

Đưa bà tới trước cửa nhà xong, Tùy Dặc mới im lặng đi về phía cửa nhà mình.

Cửa vẫn còn mở, đêm qua không kịp đóng, bên trong cũng lộn tùng phèo... mất đi kha khá đồ.

Trước mắt chỉ biết như thế thôi.

Tùy Dặc thở dài một tiếng, ôm trán, đi vào bên trong.

Cô không có lòng dạ và tư cách để đi nói lý lẽ với Điền lão đại và phía chính phủ, tìm chỗ ở khác mới là chuyện quan trọng nhất lúc này.

Nhưng vấn đề náy nói nhỏ không nhỏ, nhưng đối với Tùy Dặc thì cũng không phải lớn lao gì.

Năm đó vừa rời khỏi cô nhi viện, cô đã biết mình không còn chỗ dung thân nữa, nhưng chưa từng tuyệt vọng bao giờ.

Dọn dẹp sơ qua, trong nhà không còn hỗn loạn nữa, lúc này cô mới lấy khăn nhúng nước, nhẹ nhàng lau sạch tro bụi dính trên mặt.

Kể cũng lạ, lúc trước mà làm việc một lát thì đã mệt rồi, bây giờ lại càng làm càng thấy khỏe.

Thời gian hai ngày, tính cả hôm qua thì ngày mai phải dọn đi rồi, đồ đạc của cô cũng không có nhiều lắm, xếp vài bộ đồ là có thể đi được rồi, vấn đề là đi đâu đây?

“Vẫn phải tìm Đường lão giúp đỡ rồi... Có điều khéo ông ấy sẽ nhân cơ hội này trừ lương mình mất...” Tùy Dặc tựa vào vách tường, nhìn ra ngoài cửa sổ, chợt nghe thấy tiếng cãi vã dữ dội và cả tiếng kêu thảm vang lên ở cách vách.

Chạy đi ra xem thì thấy là từ nhà bà Vương ở bên cạnh, mớ hộp giấy bị đẩy ngã đầy ra đất, bà Vương thì nằm sõng xoài dưới đất, một số quần áo và đồ dùng ngổn ngang bị ném lên người.

Trông bà có vẻ bệnh tật, mặt vàng như nghệ, bà Vương chỉ có thể đỡ eo thở hồng hộc, khóe miệng còn vươn cả máu và đàm, con dâu của bà thì mặt mày hằm hằm, tức giận mắng: “Con mụ già vô dụng này, tôi chán bà lắm rồi, không chết đi, sống mà làm gì hả, chỉ biết nằm ăn chờ...”

Tiếng mắng mỏ kèm theo cả tiếng địa phương nghe rất có trật tự, cũng cực kỳ độc ác, vừa mắng vừa dùng bàn tay to như cái quạt hương bồ kia cầm cây chổi lông gà ở bên cạnh...

“Tôi đánh chết bà!”

Chổi lông gà vụt xuống ~!

Lúc Tùy Dặc chạy vào, chổi lông gà đã đánh trúng đầu bà Vương một cái...

“Ui da...” Bàn tay giơ lên đỡ roi của bà Vương lập tức xuất hiện một vệt máu.

Roi thứ hai còn mạnh hơn trước nữa!!

Bốp!!

Một quyển sách bay trúng đầu con dâu bà Vương! Cổ tay bà ta bị siết chặt, chổi lông gà cũng rơi xuống đất, bị người khác chụp lấy!

Bốp!

Chổi lông gà quất mạnh lên tấm thân béo ú của con dâu bà Vương.

Lớp vải mỏng trên người bà ta rách một đường, cũng là một vết máu.

Tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên!

Trong phòng, một gã đàn ông trung niên đang vắt chân trên ghế ngồi ăn cơm cũng lắp bắp kinh hãi, tới lúc nghe vợ mình hét lên đau đớn mới sực lấy lại tinh thần, tức giận mắng một tiếng, cầm ghế đứng dậy muốn nện tới...

Một cơn gió xẹt qua, chổi lông gà quất lên mặt gã!

“Á!”

Cái ghế rơi xuống đất, nện trúng bàn chân đang để trần của gã.

“Áu áu!”

Tiếng roi quất bốp bốp bốp liên hồi, cũng cực kỳ giòn giã~~

“Á!”

“A~~”

Tầng 7 liên tục phát ra tiếng la hét đáng sợ, khiến cho người dân cả tòa nhà này đều hoảng sợ. Má ơi, trên tầng 7 có ai nghĩ quẫn đi tự sát đấy à?

Nghe sợ thế!

Chờ Lý Tĩnh Nhan xông vào trong phòng thì mọi thứ đã yên tĩnh lại, vợ chồng nhà họ Vương xưa nay luôn mạnh mồm chửi bới lúc này đang hoảng sợ rúc vào trong góc, quần áo rách nát, vô cùng chật vật.

Bà Vương nằm thoi thóp trên giường, Tùy Dặc đứng ở trước giường, dùng khăn mặt nhẹ nhàng lau sạch gương mặt bà Vương.

Cảnh tượng trông cứ là lạ.

Lý Tĩnh Nhan kinh ngạc đi vào trong: “Sao thế?”

“Không có gì. . ." Tùy Dặc lạnh lùng thở hắt ra một hơi.

Ánh mắt Lý Tĩnh Nhan lóe lên, không nói thêm gì nữa.

Chăm sóc bà Vương một lát, Tùy Dặc liếc nhìn hai vợ chồng kia một cái.

Hai người kia đều giật mình thon thót.

“Tùy, Tùy Dặc... Cháu cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho mẹ tôi...”

“Tôi, tôi thề...”

Bà Vương đã không thể nói năng gì được nữa, Tùy Dặc cũng không biết mình nên nói gì cho phải, chỉ ném chiếc khăn dính máu kia đi.

Bộp! Chậu nước pha máu loãng kia bắn tung tóe, dính lên cả vách tường đen đen vàng vàng.

“Ngày mai đã chọn đi rồi, sau này các người thế nào tôi cũng chẳng quản được, các người có chết bờ chết bụi cũng không liên quan gì tới tôi...”

Người nói chữ chết nhẹ nhàng bâng quơ như thế, lại là một cô bé chưa đến 18 tuổi.

Hai vợ chồng lại càng thấy hoang đường hơn.

Nhưng họ rất sợ.

Tùy Dặc đi ra khỏi cửa, Lý Tĩnh Nhan cũng chạy theo sau.

Đứng trên hành lang, anh ta lại hút thêm một điếu thuốc, nhả khói phà phà: “Sợ là bà Vương không qua khỏi đêm nay.”

Anh ta đã thấy quá nhiều người sắp chết rồi.

Tùy Dặc vịn lan can: “Đi sớm cũng tốt, xem như nhẹ nợ.”

...