Chương 32

Trương Dương thì có vẻ thấp thỏm lo lắng, cậu ta nhận ra người thanh niên kia, anh ta là Lý Tĩnh Nhan.

Biệt hiệu là anh Tĩnh.

Đám bọn họ chỉ là lưu manh học đường mới nhú, người ta lại là lưu manh hàng xịn, là kiểu có thể liều mạng ấy...

Qua lại với loại người như thế...

Tùy Dặc ơi là Tùy Dặc, lần này mày có nhảy vào sông Hoàng Phổ cũng rửa không sạch nữa rồi.

Trương Dương cười lạnh.

Nhưng đứng trước mắt bao người như thế, Tùy Dặc đi tới lại không thèm nhìn đám người này, chỉ nhìn Yến Thanh Vũ.

Cô cắm cây bút lên bìa sách, “Qùa của cậu xem như tôi tạm thiếu nợ nhé, nếu sau này cậu còn chịu nhận quà tôi tặng.”

Nói xong, cô lại quay sang nói với vh: “Không cần tốn thời gian với tôi đâu, cậu muốn đi tìm cao thủ võ lâm thì cứ tới Hoành Điếm* đi.”

*Trường quay lớn nhất Trung Quốc.

Sắc mặt vh hết xanh lại trắng, cậu ta rất giận Tùy Dặc, nhưng người ta cũng đã quay đầu lại rời đi cùng đám người Lý Tĩnh Nhan rồi.

Mấy tiếng xì xào bàn tán lúc này lập tức tăng âm lượng lên, trên mặt bọn họ có đủ mọi loại biểu tình.

Đám con gái tới gần Yến Thanh Vũ, líu ríu đề nghị đổi sang ngồi cùng bàn với Yến Thanh Vũ...

“Thanh Vũ, nếu cậu thấy ngại thì chúng mình đi tìm chủ nhiệm lớp, sao có thể để cậu ngồi cùng bàn với loại người như thế được!”

Cánh con gái cực kỳ ồn ào, một thiếu niên đạp xe đạp từ cổng trường đi ra tới trước mặt cô ấy, cau mày một cái, mái tóc ngắn bay phất phơ, mày kiếm mắt sáng, gương mặt điển trai thoáng vẻ dịu dàng, thiếu niên có đường nét khá giống nam diễn viên Song Seung Heon (Tống Thừa Hiến) mà nhiều cô gái mê mẩn.

Cậu ta nhìn về phía Yến Thanh Vũ, đôi mắt cực kỳ dịu dàng, nhỏ nhẹ nói: “Thanh Vũ, mình sẽ nói chuyện này với ba mình... Nếu cậu chấp nhận thì chuyển qua lớp mình cũng được, dù sao với thành tích của cậu, dù học ở lớp nào cũng thế. Còn không thì mình sẽ khiến loại người đó biến mất khỏi tầm mắt của cậu cũng được...”

Lời nói hời hợt, nhưng lại mang theo tự tin không ai sánh kịp!

Thiếu niên này đang âm thầm thể hiện sự việt của giai cấp cao tầng trong hệ thống trường học này, cùng với cảm giác hơn người khi có thể toàn quyền điều khiển số phận của kẻ khác.

Chiếc xe đạp cậu ta đang đi, một cái lốp xe cũng ăn đứt học phí mà Tùy Dặc thiếu nợ...

Mà cậu ta, thiếu niên điển trai có thể khiến đám người Diệp An An sùng bái điên cuồng kia, lúc này lại phải ăn nói khép nép trước Yến Thanh Vũ.

Ngón tay mảnh khảnh của Yến Thanh Vũ nhẹ nhàng vuốt cây bút bi trong tay, sau đó nhét bút vào trong túi balo ở sau lưng.

“Không cần đâu, cứ như hiện tại là được rồi.”

Cô ấy có thể hiểu sự khinh thường của Tùy Dặc dành cho những người này, bởi vì bọn họ vô tội, chỉ dùng tình cảm chân thực nhất để biểu đạt cảm xúc chân thật nhất của xã hội này. Có đôi khi, lời nói chính là lực lượng yếu ớt nhất.

Rõ ràng Tùy Dặc không phải kiểu người sẽ giải thích với người khác, huống hồ gì cô không quan tâm tới những người khác cho lắm.

Bím tóc đuôi ngựa nhẹ nhàng tung bay, đôi chân dài mảnh khảnh sải bước trên nền xi măng dính đầy bụi bặm, thong thả đi về phía trạm xe bus.

Cô ấy cứ thế rời khỏi tầm mắt của đám người này.

Hàn Nguyên Trọng si mê nhìn theo bóng lưng của Yến Thanh Vũ, cuối cùng cũng không chịu bỏ hết mặt mũi để đuổi theo, bởi vì lúc trước đã từng thất bại rồi, cậu ta tuyệt đối sẽ không cho phép bản thân mình mất mặt thêm lần nữa.

Cậu ta dịu dàng mỉm cười với mấy cô gái còn lại, tiêu sái đạp xe, vừa quay sang nhìn Vu Hàng mặt đen như đít nồi ở bên cạnh, Hàn Nguyên Trọng cười khẩy: “Vu Hàng, mặc dù vừa mới khai giảng thôi, nhưng kỳ thi tháng sau, tôi hy vọng cậu có thể vượt qua tôi~~”

Ngừng một lát, cậu ta lại cười nói: “Nhưng có vẻ như tâm tư của cậu bây giờ đang để ở đâu đâu ấy nhỉ... Gu độc lạ thế.”

Gu độc lạ? Ý chỉ vh chủ động làm quen với Tùy Dặc à?

Vẻ mặt của mọi người đều trở nên vi diệu, có người thì cười khẩy, có người lại mắng thầm, có người thì buôn chuyện tự nhiên như không liên quan gì tới mình.

Mà bọn họ không ai phát hiện, trong góc đối diện trường học có một chiếc xe cực kỳ phổ thông vừa lặng lẽ hòa mình vào dòng xe.

...

Thị trấn Nam Tầm nằm ở biên giới, tuy mảng xanh hóa được thực hiện khá tốt, dòng sông Nam Tầm lặng lẽ chảy qua, nhưng thuộc diện những góc quy hoạch nhưng bị chính phủ tạm thời lãng quên, một vài tòa nhà cũ kỹ cô đơn, rêu phong cỏ mọc thật dày, thoạt nhìn có vẻ cô tịch mà lạnh lẽo.

Tùy Dặc đi theo đám người Lý Tĩnh Nhan tới gần khu dân cư, phóng mắt nhìn ra, trên và dưới hàng hiên đều tràn ngập cảm giác suy sụp tinh thần, rất nhiều người đều buồn bã chau mày, tâm trạng không được tốt lắm.

Đến đám trẻ con cũng rụt rè sợ hãi, không dám thoải mái nô đùa nữa.

Tùy Dặc nhíu mày, cô cũng chẳng quen thân với những người này, tuy đã ở đây hơn hai năm... Nhưng thấy cảnh này, cô vẫn thấy lòng mình rất khó chịu.

Nhưng tình huống thế này, đi lên hỏi cái gì cũng không ổn, huống hồ gì cô cũng không phải người quảng giao, giỏi bắt chuyện.

Vậy thì không cần nói nữa.

Lý Tĩnh Nhan thấy Tùy Dặc dừng bước một cái, sau đó bình tĩnh đi qua giống như mọi khi, không hiểu sao anh ta lại thấy buồn bã, không nhịn được mà muốn hút một điếu thuốc.

“Anh Tĩnh, sau này chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Đám thanh niên ở đây ít nhiều gì đều có người nhà ở nơi này, tuy bọn họ là lưu manh, không phải hạng tốt lành gì, nhưng dù sao cũng cảm thấy tương lai mịt mờ.

Trấn Nam Tầm không lớn, nhưng cũng không hề nhỏ, sao lại không thể dung chứa bọn họ chứ?

“Không biết nữa... Bây giờ chỉ có thể tạm thời rời khỏi nơi này thôi.” Lý Tĩnh Nhan phun một làn thuốc ra, khói thuốc che khuất đôi mắt.

...