Lúc tan học, Tùy Dặc cố lết tấm thân đau nhức đến phòng tài vụ lấy một bộ đồng phục học sinh, uống thêm một cốc nước ấm, lúc này cô mới cảm thấy thoải mái hơn một chút, nhưng chân tay thì vẫn còn nhức nhối.
Cảm giác này quá rõ ràng, cơ thể cô đang thay đổi.
"Lần dậy thì này đến quá muộn, cũng quá đau." Tùy Dặc đổ hết lỗi cho mảnh vỡ kỳ lạ kia, cô đặt quyển sách hóa và vật lý lên quần áo rồi ôm chúng trước ngực, hòa mình vào dòng người đang nô nức bước ra khỏi cổng trường, đột nhiên nhìn thấy tiệm bánh bao nhỏ trước cổng trường.
Lại nhớ đến cây bút đã hết mực của mình, lại phải đi mua mấy cây – đúng lúc trên người cô còn hơn một trăm đồng.
Nhưng hôm nay tiệm bánh bao rất đông, khách đến ăn chen kẹt cứng, học sinh của trường phổ thông số 2 có đông đến mấy cũng không thể nhiều thế được, trừ khi…
Cô liếc mắt cái đã thấy một người đang đứng trước cửa tiệm.
Chẳng trách~
“Chà, Tùy Dặc, cảm giác khi ngồi cùng bàn với Yến đại mỹ nhân thế nào?!”
Một bàn tay choàng qua như muốn ôm lấy Tùy Dặc, Tùy Dặc nghiêng mặt qua, thấy Diệp An An Thích Làm Quen cùng lớp đang cười với mình.
Hồi lớp 11 người này từng ngồi cùng bàn với cô, nhưng đã lâu lắm rồi, ấn tượng của Tùy Dặc với cô ta chỉ là cái tên và biệt danh Thích Làm Quen kia thôi.
Thích Làm Quen, cũng có thể là không quen thân với ai hết.
“Thường thôi.” Tùy Dặc lặng lẽ lách người ra khỏi tay cô ta, im lặng đi tới tiệm bánh bao, Diệp An An không cho là đúng, nhưng tính Tùy Dặc xưa nay là thế, nhưng cô ta cũng chẳng đuổi theo, vì đám chị em tốt của cô ta đã chen tới rồi.
“A, An An, bên kia là Yến đại mỹ nhân của lớp cậu kìa!”
“Nói nhảm, ngoại trừ cậu ấy ra thì còn có thể là ai được...”
“Hứ, đắc ý cái gì, lớp các cậu toàn ké fame của cậu ấy thôi, bằng không...”
Tuy lời này hơi khó nghe, nhưng dù sao cũng là sự thật, Diệp An An có bực mình cũng chỉ có thể lầm bầm mấy câu mà thôi.
Cả đám người kéo nhau đi về phía tiệm bánh bao.
Tùy Dặc xem như bắt mắt trong đám người mặc đồng phục thống nhất, nhất là khi cô còn ôm sách và đồng phục nữa.
Tùy Dặc chừa ra một tay chọn bút, cô đang gấp nên không rảnh để ý những người khác.
Ở thời đại này, bút bi Thần Quang là lựa chọn số 1 của mọi người, ngòi bút mướt rượt viết nên những lá thư lưu giữ tháng ngày tuổi trẻ.
Nhưng Tùy Dặc lại thích bút máy với bút lông hơn, cô thích cảm giác chân thật khi đầu bút lướt trên giấy, tuy không hiểu lý do tại sao, cô cũng biết khả năng tài chính của mình có hạn, nhưng cô vẫn chiều theo sở thích này của mình, xem như chút tùy hứng vậy.
Nên cô vẫn như cũ, chọn một cây bút máy, trong lúc vô tình đối đầu với một bàn tay khác đang vươn tới.
Ngón tay thon dài mảnh khảnh dừng lại trước ống đựng bút.
Ráng chiều tịch liêu làm giảm bớt vẻ lạnh lùng của Yến Thanh Vũ, không còn vẻ khô khan cứng nhắc thường có nữa, cô ấy mỉm cười nhìn Tùy Dặc.
“Bạn cùng bàn cũng đi chọn bút à?”
Bạn cùng bàn, không hiểu sao Yến Thanh Vũ lại gọi Tùy Dặc như thế.
Không thân thiết nhưng cũng chẳng xa lạ gì, ở trong bối cảnh học đường thế này, còn có cảm giác ngô nghê của thời thanh xuân nữa.
Cũng giống như tính cách của cô ấy.
“Ừ, mình định mua thêm một cây...”
Tùy Dặc cầm một cây bút máy.
“Bút hiệu này tuy nét mảnh khảnh sắc nét, nhưng ngòi hơi nhọn, dễ làm rách giấy lắm, còn cộm nữa nên khó viết, cậu có thể cân nhắc chọn cái này.” Yến Thanh Vũ lấy một chiếc bút máy khác.
Tùy Dặc nhìn giá cả, hửm, cũng xêm xêm nhau à?
“Kệ đi, mình quen dùng loại này rồi, nhưng cảm ơn đề nghị của cậu nhé.” Tùy Dặc mỉm cười đáp lễ, Yến Thanh Vũ không nói gì nữa, chỉ mỉm cười đáp lại, nhưng lại có người khác không thể ngờ Tùy Dặc lại không thèm nể mặt Yến Thanh Vũ như thế.
Ra cửa, Tùy Dặc tính tiền xong, trên người chỉ còn lại sáu mươi đồng, bút máy đắt thật đấy.
Nhưng Tùy Dặc không quan tâm lắm, lúc ra cửa, cô nhìn thấy đám người Diệp An An túm tụm chặn đường mình.
“Tùy Dặc à, đã lớp 12 rồi, cậu định đăng ký thi vào trường nào?” Mấy người ở bên cạnh Diệp An An, có đứa học lớp khác, cũng có đứa học lớp mình, ít nhiều gì cũng quen biết cả, Tùy Dặc biết thừa đối phương có ác ý, lại thất thần nhìn gương mặt trẻ trung, kiểu tóc hoa hòe của họ.
Rõ ràng đều cùng tuổi với nhau, nhưng họ lại có thứ gì đó mà cô không có, hoặc nên nói bọn họ điên cuồng tiêu xài sự ngông cuồng bừa bãi của mình, còn cô thì lại dùng góc độ già nua, thê lương hơn để nhìn thanh xuân rực rỡ của họ, cũng dùng góc nhìn tương lai để quan sát những thăng trầm mà bọn họ sẽ phải gặp sau này.
Từ những sự kiện hiện thực nhất, ví dụ như đều là thành viên của lớp xếp chót, sau khi bọn họ thi được điểm kém, có người thì buồn bã, có người thì ra vẻ dửng dưng, hoặc là vắt óc nghĩ nên đối phó với lời mắng chửi của phụ huynh thế nào, cô lại không hề có bất kỳ cảm giác nào.
Từ đó có thể thấy được, họ là hai loại người khác hẳn nhau.
Mà hai loại người đó, lúc này lại đang dùng thân phận học sinh cấp 3 để tiến hành lần chà đạp đầu tiên đối với tương lai của nhau.
Tùy Dặc là phía bị chà đạp.