Chương 28

Tiết học buổi chiều, thỉnh thoảng Tùy Dặc sẽ đột nhiên nghĩ đến chuyện này, nhưng cũng không phân tâm nhiều, bởi vì cô muốn tập trung vào bài học.

Tiết này là tiết hóa.

Thành tích của Tùy Dặc không tốt lắm, bởi vì cô rất kém mấy môn tự nhiên là hóa, vật lý và địa lý, mà ngữ văn và tiếng Anh lại vô cùng tốt, toán thì chỉ ở mức trung bình, mà điểm mấy môn tự nhiên lại chiếm tỉ lệ lớn nên kéo theo điểm chung của cô xuống cực kỳ thấp.

Lại thêm hai năm nay cô cũng trễ nải chuyện học hành, cô cũng nhận thấy mình là người rất kỳ lạ, không những trên người có vấn đề, mà đầu óc cũng không bình thường cho lắm.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao cô không chịu đồng ý theo Đường lão vào nghề đồ cổ kia, bởi vì cô biết cái đầu cô sẽ chẳng làm được trò trống gì trong cái nghề này.

Khả năng ghi nhớ của cô ngắn đến đáng sợ, rất dễ quên hết những gì đã nhồi nhét vào trước đó.

Có lẽ người bình thường cũng không xem đây là vấn đề to tát gì, nhưng tình trạng của cô lại cực kỳ nghiêm trọng. (Mọi người đoán xem rốt cuộc Tùy Dặc nhà mình bị cái gì nào?)

------

Tùy Dặc ngẩng đầu nhìn giáo viên hóa học viết ra từng phương trình hóa học dài ngoằng, phương trình dày đặc như được khắc trên màng não, cô chỉ nhìn cái thôi cũng nhớ hết được, nhưng cũng không biết liệu có nhớ được trong một hai ngày tới không.

Bụi phấn rơi xuống từ bảng đen, những mái đầu đen nối tiếp nhau, người thì cúi xuống, người lại ngẩng lên, nối thành một đường vòng cung mềm mại.

"Không thể kéo thêm được nữa, nếu không năm cuối sẽ không theo kịp mất" Tùy Dặc thở dài thườn thượt, cô không muốn dấn thân vào xã hội sớm như vậy, bởi vì cô không muốn cuộc đời mình lại xuất hiện thêm một điểm tạm dừng nữa.

Bút bi khoanh từng vùng kiến thức trên trang vở, rồi lại hí hoáy ghi chú vào một quyển sổ tay, đánh dấu lên từng tờ giấy kiểm tra.

Yến Thanh Vũ viết một đề mục lớn, lông mi hơi run lên, cô ấy nghiêng đầu, nhìn từng nét chữ hiện ra dưới ngòi bút của Tùy Dặc, ngắm nét chữ mảnh mai tao nhã cùng tiếng sột soạt nho nhỏ kia khiến cô ấy thoáng thất thần.

Soạt soạt, đầu bút đột nhiên dừng lại.

Hết mực mất rồi.

Tùy Dặc thở dài, hết bút rồi.

“Này!” Một cây bút đột nhiên được đẩy tới bên cạnh tay, Yến Thanh Vũ khẽ mỉm cười, chỉ vào dòng chữ dưới ngòi bút của cô.

“Chữ cậu đẹp ghê.”

“Cảm ơn bút của cậu nhé, với cả chữ của cậu cũng đẹp lắm.”

Yến Thanh Vũ mỉm cười, cô bạn này thật thú vị, cảm ơn thôi chưa đủ, còn phải khen lại nữa cơ?

Có tình có lý, vạch ra giới hạn rõ ràng.

Nhưng cô ấy lại không để ý lúc Tùy Dặc cầm bút, cô đã vô tình nhìn thấy chuỗi hạt châu đen trên tay cô ấy.

Tùy Dặc gần như mất hết tự chủ, đột nhiên cảm thấy cả người mình bây giờ cũng nóng rực như bàn tay đang đặt trên bàn vậy, cô cau mày, trầm ngâm nhìn góc nghiêng thanh tú yên tĩnh của Yến Thanh Vũ, mím môi, lòng bàn tay như có một luồng khí chảy qua…

Từ từ bám lấy chuỗi hạt châu đen kia, sau đó…

Một lực hút kỳ lạ đột nhiên bùng phát, khiến Tùy Dặc vô thức muốn tiến đến gần tay của người kia...

Lấy chuỗi hạt châu đó ư?

“Chuyện này là sao đây, chẳng lẽ là do chuỗi hạt châu kia?" Tùy Dặc sốt ruột, bàn tay vô thức siết thành nắm đấm, nhưng…

Trong nháy mắt… không hiểu sao tay Yến Thanh Vũ lại vỗ lên tay Tùy Dặc.

Mà vấn đề là, tiếng vỗ tay có hơi to.

Cả lớp đều quay đầu xuống nhìn, cả giáo viên ngữ văn đang cầm phần đứng trên bục giảng cũng quay xuống nhìn.

Trước con mắt của bao người, hai bàn tay đang đặt lên nhau.

Mà tay Yến Thanh Vũ vẫn đang ở trên tay Tùy Dặc.

Tùy Dặc: …

Yến Thanh Vũ: …

Bầu không khí như bị đóng băng!

Yến Thanh Vũ nhìn Tùy Dặc, rồi lại nhìn hai bàn tay, mặt nghệch ra.

Cô ấy thật sự không hiểu và cũng không biết phải giải thích như thế nào, không hiểu sao vừa rồi tay trái cô ấy cảm nhận được một lực hút kỳ lạ nào đó, sau đó lại vỗ tay Tùy Dặc một cách khó hiểu như thế…

Mà sau khi bàn tay Tùy Dặc chạm vào chuỗi hạt châu kia, trong nháy mắt có một luồng khí bao phủ lấy chuỗi hạt châu, cô đột nhiên cảm nhận được từ lực như sóng nước cuồn cuộn, điên cuồng truyền vào tay cô.

Là từ lực này đã hút chuỗi hạt châu kia ư?

Sau khi hấp thụ từ lực này xong, không hiểu sao bắp chân cô lại càng co rút đau nhức hơn, dòng từ lực kia lan tỏa khắp cơ thể cô, phần bụng dưới nóng rẫy như có một dòng khí thể đang cuộn trào, cô cắn chặt răng, vô thức nhìn Yến Thanh Vũ.

Mà lúc này, Yến Thanh Vũ lại đang thấy ngượng, vì vừa rồi cô ấy cảm thấy như bị điện giật!

Nhất là khi vừa thấy khuôn mặt nhăn nhó của Tùy Dặc, trong lòng cô ấy bỗng thấy hoảng hốt.

Vì thế, cô ấy hơi bối rối, gò má nhuốm một màu hồng nhạt, như hoa đào tháng ba dính mưa xuân, vô cùng xinh đẹp.

Chuyện vừa rồi là…

Gần như là phản xạ bản năng, Yến Thanh Vũ rút tay về, mọi người thấy trên bàn tay trắng nõn của Tùy Dặc xuất hiện một vết đỏ.

Trong nháy mắt, khóe miệng ai nấy đều giật giật!

Đây là chuyện gì vậy?

Dù Yến Thanh Vũ có thông minh đến đâu, cũng không biết nên giải thích tình huống kỳ dị này như thế nào, hoặc có thể là cô ấy vẫn còn chưa hoàn hồn.

Cố đè cơn nhộn nhạo trong người xuống, Tùy Dặc trầm mặc nhìn tay trái của Yên Thanh Vũ, sắc mặt nhợt nhạt, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn cậu đã đập muỗi giúp mình.”

Yến Thanh Vũ cũng không phải người chậm hiểu, chớp mắt đã phản ứng kịp, nhìn Tùy Dặc một cái, hơi mất tự nhiên nói: "Không có gì."

Nhìn chung thì cũng không có gì bất thường cả.

Cô ấy nhìn mảng đỏ trên tay Tùy Dặc, lúng túng nói: "Xin lỗi nhé, con muỗi hơi to, cho nên..."

Cho nên mới đập mạnh sao?

Cô ấy cũng giỏi thuận nước đẩy thuyền đấy.

Tùy Dặc hơi nghiêng đầu, nhẹ giọng nói: "Không sao đâu!”

Yến Thanh Vũ không biết nói gì nữa.

Giờ nói thêm gì cũng không hợp, hơn nữa, việc này đúng là kỳ lạ mà!

----------