Tùy Dặc hơi giơ mớ sách đang ôm lên: “Thầy, em có thể vào được chưa ạ?”
“Hả, à vào đi...” Nói thật, câu trả lời của Tùy Dặc khiến Cao Hữu Vi không biết trút cơn giận vào đâu, cuối cùng thành ra dở khóc dở cười.
Ông nên cảm ơn cô học sinh này khéo hiểu lòng người à?
Có điều... ông cũng thấy dễ chịu hơn nhiều.
Sau khi Tùy Dặc tới, không ít người lại nhìn cô bằng ánh mắt phức tạp.
Chủ yếu là bản thân Tùy Dặc rất kỳ lạ, thuộc nhóm ít nói, ít qua lại với người trong lớp, thành tích bình thường, không giỏi mà cũng không dở, nhưng khí chất lại không tệ, thuộc kiểu không khiến người ta thấy ghé, nhưng cũng không thể thân thiết nổi...
Nhưng hôm nay cô ấy lại nghỉ học nửa buổi, chuyện này thật sự rất hiếm thấy.
“Tùy Dặc, cậu đi đâu thế, trước giờ cậu đâu có nghỉ học bao giờ!” Một người tò mò hỏi thăm, có điều cậu ta đã có chuẩn bị tinh thần là Tùy Dặc sẽ không trả lời rồi.
Thật ra quan hệ của Tùy Dặc với các bạn trong lớp không được tốt, không quen thân với phần lớn người trong lớp, hơn nữa vì điều kiện xuất thân không tốt, lại cực kỳ lãnh đạm nên xưa nay cũng thường bị người trong lớp lên án.
Ra vẻ thanh cao gì đó đã xem như đánh giá tương đối tốt rồi.
“Có chút việc.” Tùy Dặc cầm sách, liếc mắt nhìn một cái, phát hiện trong lớp đã ngồi kín chỗ rồi, đúng là chuyện khiến người ta đau đầu mà.
Cao Hữu Vi đi tới, vỗ vỗ bàn, ngăn tiếng nhao nhao của máy học sinh này: “Im lặng đi, Tùy Dặc đi học rồi, các em hết chỗ trống rồi à?”
“Hết rồi ạ... Ai bảo nó đi học muộn như thế làm gì... em còn tưởng nó không đi học nữa ấy chứ.”
“Đúng đó... Ô kìa, Tùy Dặc, không phải là kiếm được học phí rồi đấy chứ?”
“Chà, mới có một ngày đã kiếm được học phí rồi à? Ghê gớm nhỉ~”
Đám con gái líu ra líu ríu, nhưng ngôn từ không hề tốt đẹp gì, thậm chí là còn đầy ý tứ xấu xa. Đám con trai còn đỡ, vì bọn họ đều bận nhìn chằm chằm vào vào mặt Tùy Dặc, thầm nghĩ, má nó, lúc trước đã biết nhỏ này đẹp rồi, nhưng không ngờ thay một bộ đồ thôi mà đã rực rỡ hơn hẳn rồi.
Cũng chính vì như thế nên đám con gái mới ăn nói độc ác như thế.
Tùy Dặc rũ mắt, đi thẳng tới cuối lớp, ở đó còn một chỗ trống.
Tiền Phong Linh ngồi bàn trước quay người lại, hai tay ôm ngực, nhướng mày cười lạnh nói: “Ai cho mày ngồi ở đây?”
Tùy Dặc ngước mắt nhìn cô ta, trong lòng thầm nghĩ hôm nay mấy người này bị làm sao ấy nhỉ, tự nhiên ai cũng tràn ngập địch ý với cô, chẳng lẽ vì cô mặc áo khác ư?
Nhìn chằm chằm vào Tiền Phong Linh một hồi, Tùy Dặc buông tay, chồng sách lập tức rơi xuống bàn!
Không nặng không nhẹ, nhưng lại rất bất ngờ!
Sách vở rơi xuống bàn, tạo ra động tĩnh không nhỏ, Tiền Phong Linh giật tay về kịp, mặt mày trắng bệch, tức giận nghễnh cổ lên, đnag định mở miệng mắng thì lại thấy Tùy Dặc đặt hai tay lên chồng sách, hơi nghiêng người tới trước, đôi mắt sáng quắc tràn ngập hơi lạnh, ánh mắt kia chậm rãi lướt qua mặt cô ta.
Nó hệt như một con dao, cũng giống như băng sương, càng giống một hồ nước lạnh lẽo.
Khiến Tiền Phong Linh cảm thấy toàn thân lạnh toát.
“Cấp ba là giáo dục bắt buộc, pháp luật quốc gia quy định, tôi cũng đã nộp tiền xong, đến đây học, dù là nhà trường cũng phải xem tôi như khách hàng, 45 chỗ ngồi trong phòng học này tất nhiên sẽ có chỗ của tôi rồi, bạn học Tiền có ý kiến gì sao?”
“...” Tiền Phong Linh mím môi, có lẽ là hơi khó phản bác, hoặc có thể là do sợ hãi.
Dù sao Tùy Dặc cũng là người lăn lộn trong xã hội lâu rồi, bình thường cũng tiếp xúc với mặt đen tối của xã hội khá nhiều, chưa kể đêm qua còn bị người ta đuổi gϊếŧ, dũng khí và khí thế của cô không phải thứ mà đám học sinh còn chưa trải sự đời này có thể sánh được.
Nhưng khí thế này cũng chỉ được thả ra trong nháy mắt rồi thu về, Tùy Dặc nhìn Tiền Phong Linh một cái, vẻ mặt hờ hững, xếp gọn chồng sách vào trong ngăn bàn.
Tiền Phong Linh không phản bác gì được, mấy học sinh khác nhất thời cũng không nói năng gì được, thậm chí có người đang dọn balo cũng ngẩn ra, mãi tới khi một người đi vào phòng học, đi tới bên cạnh Tùy Dặc, người kia nhìn thấy Tùy Dặc thì ngẩn ra.
Tùy Dặc quay đầu thấy cô ấy cũng phải kinh ngạc.
Cô thật không ngờ người ngồi bên cạnh lại là cô ấy.
Hiển nhiên đối phương cũng rất kinh ngạc.