Chu Nhiên bị Đường lão kéo qua một bên răn dạy, Tùy Dặc cũng đứng đó đăm chiêu, dần dà, trong mắt cô ánh lên ý cười, khóe miệng nhếch lên, đi qua bên cạnh Đường lão, ngón tay vươn ra, tự nhiên lướt qua cái túi đen ông ấy đang cầm.
“Hai người cứ từ từ nói chuyện, cháu đi trước đây.”
“Ơ kìa, cháu đi đâu đấy?”
“Đến trường ạ.”
Chờ Tùy Dặc đi rồi, Đường lão lại mắng thêm một hồi, Chu Nhiên ủ rũ gãi gãi đầu, bất đắc dĩ nói: “Chưởng quầy, thật ra cháu luôn yếu kém về phương diện này.”
“Nói nhảm.” Đường lão trừng mắt.
“Nhưng mà Tùy Dặc... cháu cảm thấy chưởng quầy thật sự có thể bồi dưỡng em ấy đấy.”
“Sao cậu lại nghĩ thế? Về mặt đồ cổ, con bé thua xa cậu mà.”
“À...” Chu Nhiên xoắn suýt, cố gắng nghĩ lý do, lúng túng nói: “Thật ra cháu cảm thấy trên người em ấy có khí chất cổ điển, kiểu rất trang nhã, thoạt nhìn giống y như cung nữ cổ đại... Hơn nữa ông không biết đâu, cách nói năng và phong thái của em ấy bình thường cũng rất... rất...”
Giống như không biết phải diễn tả thế nào, Chu Nhiên khoa tay múa chân một hồi... Đường lão nhíu mày nói: “Rất giống người cổ đại?”
“Đúng vậy! Còn giống hơn mấy diễn viên trên tivi, à có khí chất hơn cả mấy người bạn từng học lớp nghi lễ cổ điển trong trường cháu luôn...”
Lời này làm cho Đường lão yên tĩnh trở lại, liếc nhìn Chu Nhiên một cái rồi hừ lạnh: “Đây là tiệm bán đồ cổ chứ không phải tuyển tú nữ, mấy thứ đó có hay không cũng không quan trọng... Hơn nữa xuất thân lai lịch của con bé đã rõ rành rành ra đó rồi, cậu bớt xem phim truyền hình rồi nghĩ mấy điều tào lao như thế đi...”
Ngoài miệng thì răn dạy là thế, nhưng Đường lão lại thầm thở dài tiếc nuối.
Thằng ranh con, cậu tưởng ông già này không muốn kéo con bé nhập bọn à! con bé kia đúng là thua kém Chu Nhiên về mặt chuyên nghiệp, nhưng đầu óc thì lại ăn đứt Chu Nhiên, khả năng quan sát thì tuyệt vời, đây đúng là thiên phú tuyệt vời nhất trong ngành đồ cổ...
Ngặt nỗi người ta không có ý định này!
...
Tùy Dặc cũng không biết sau lưng có hai người đang nhắc tới cô, cô vốn định mang cả đồng phục đến trường, nhưng cảm thấy vết dao trên đó hơi đáng sợ, cuối cùng vẫn để lại Nhạn Đường trai thì hơn, còn ba ngàn đồng kia thì cô vẫn mang theo.
Một lúc sau, trong tiết học cuối cùng của trường học, Tùy Dặc im lặng đi qua hành lang vang vọng tiếng đọc bài, tiếp theo để ba ngàn đồng kia lên trước bàn làm việc của giáo viên chủ nhiệm.
Hôm qua là 1 tây tháng 9, hôm nay là 2 tây tháng 9, cô đã nộp tiền muộn một ngày, nhưng cái này không quan trọng, chủ yếu là gần như tất cả mọi người đều cho rằng cô không có tiền để nộp.
Hoàng Nham cầm bút, tay bất giác đẩy gọng kính, nhìn chằm chằm vào cô gái thay một bộ đồ đã như biến thành người khác này, thật lâu sau mới nhận ra đây là học sinh trong lớp mình.
Em tên gì.
Tùy Dặc...
Tính ra ông ấy cũng không có ấn tượng gì nhiều với Tùy Dặc, chủ yếu là cô nhóc này quá im lặng, nói theo kiểu người xưa ở Giang Nam thì là “u ám”, lúc nào cũng chỉ rúc trong một góc khuất, im ỉm không nói chuyện với ai.
Nhưng hôm qua, cô thật sự là người duy nhất không nộp được học phí, nên Hoàng Nham mới có chút ấn tượng với cô, ông nhìn xấp tiền trên bàn, lặng lẽ nheo mắt lại.
“Là Tùy Dặc à... à, em có tiền rồi hả? Thật ra em trả muộn vài ngày cũng không sao đâu, nhìn em vội vã như thế kìa...”
Bây giờ giáo viên đã rất ít người theo kiểu văn nghệ sĩ như trước nữa, đặc biệt là kiểu “làm quan” như chủ nhiệm lớp, đa phần đều thích nói giọng quan, Hoàng Nham cũng vậy.
Tùy Dặc không thèm để ý những gì ông ấy nói, chỉ gõ nhẹ lên bàn, nói: “Ba ngàn đồng, hai ngàn tám là học phí, còn lại hai trăm đồng là mua thêm một bộ đồng phục ạ, làm phiền thầy sắp xếp giúp em.”
“Hả? Đồng phục của em làm sao thế?” Hoàng Nham cũng đã để ý thấy Tùy Dặc không mặc đồng phục, liếc mắt nhìn bộ đồ cô đang mặc.
“Mất rồi ạ.” Tùy Dặc thản nhiên đáp.
Thật ra trong văn phòng còn có vài giáo viên khác.
Vốn dĩ bọn họ không để ý tới cô học sinh Tùy Dặc này, nhưng đúng lúc chủ nhiệm lớp 12A3 đi lấy nước pha cà phê về, khi đi ngang qua bên cạnh Tùy Dặc, vô tình nhìn qua một cái, sau đó lập tức dừng lại.
“Ôi~ Em mặc... áo vải Giang Nam à?” Vương Yến trừng muốn rớt tròng mắt ra ngoài, giơ tay chạm nhẹ vào một dấu màu xanh trên tay áo của Tùy Dặc.
“Áo vải Giang Nam?” Mấy giáo viên nữ khác trong phòng đều lập tức thay đổi sắc mặt, lần lượt nhìn về phía Tùy Dặc.
Tùy Dặc không hiểu gì nhiều về nhãn hiệu này, nhưng nhìn phản ứng của bọn họ cũng biết tiếng tăm không nhỏ rồi, hoặc là cực kỳ đắt tiền, cộng thêm bối cảnh của cậu Dịch, chắc cái này là hàng thật rồi.
Tùy Dặc nhíu mày, lặng lẽ rút tay áo ra khỏi tay VUongw Yến, nhẹ nhàng nói: “Mua bên đường Tây Cửu đấy ạ.”
Đường Tây Cửu? Những người này lập tức mất hết hứng thú, đường Tây Cửu? Không phải chợ bán sỉ hàng fake có tiếng ở cổ trấn Nam Tầm à!
Thật tình, hóa là hàng dỏm à!
Vương Yến ban đầu phản ứng hơi thái quá, giờ lại thấy xấu hổ, tức giận trừng mắt nhìn Tùy Dặc một cái rồi nhấp cà phê, cười gằn: “Bởi mới nói con gái thời nay chẳng ra làm sao, mặc quần áo gì mà chẳng được, lại đi mặc đồ giả... Cái thói này không thể để kéo dài mãi được, Hoàng Nham à, anh phải dạy dỗ lại đi...”
Cô ta nhìn xấp tiền trên bàn, híp đôi mắt xếch của mình lại, bĩu môi mỉa mai: “Nhất là mấy học sinh có hoàn cảnh gia đình không được tốt đấy, ai mà biết chúng có quen thói hư vinh, dễ làm chuyện sai trái hay không?”