- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Đô Thị
- Ngự Bảo
- Chương 19
Ngự Bảo
Chương 19
“À thì thôi cứ đi tìm cháu vẫn hơn...” Đường lão cười gượng, gõ bàn nói: “Nhưng không chừng gã sẽ tới tìm ông nhanh thôi... Loại người kia, lúc đòi tiền thì liều mạng, lúc muốn liều mạng thì chẳng cần tiền bạc gì nữa, đúng là khó chơi mà.”
“Hửm? Gã vẫn chưa bị công an bắt à?” Tùy Dặc sững sờ, cô còn cho rằng với tình hình đêm qua thì da đen khó mà trốn thoát được, hơn nữa lúc đó cô cảm giác được công an đang lùng sục khắp nơi mà, chẳng lẽ gã cũng nhảy xuống sông chạy trốn ư?
Tên kia trúng đạn, dù có trốn thì cũng dở sống dở chết...
“Ừ, chạy thoát rồi.” " Đường lão sắc mặt tối tăm, rõ ràng đang cảm thấy xúi quẩy.
Hay là ông nên thuê bảo tiêu nhỉ? Nhưng như thế đắt lắm...
Ngẩng mặt lên, ông lại thấy Tùy Dặc vẫn đang nhàn nhã uống trà: “Này, sao cháu không lo lắng gì hết vậy? Gã da đen kia chạy thoát rồi đấy!”
“Lo lắng ạ? Gã cũng đâu có tới gϊếŧ cháu nữa.”
Nếu như da đen không ngu, tuyệt đối sẽ không mạo hiểm tới gϊếŧ hạng tôm tép như cô lần nữa, mà sẽ dốc hết sức để ám sát kẻ đầu têu.
Giọng điệu của Tùy Dặc quá lạnh lùng, khiến Đường lão nghẹn họng.
Mẹ nó, lẽ nào ông đây phải thật sự đi trốn ư?
Trong lúc hai người một bên bình tĩnh uống trà, một bên rối rắm suy nghĩ thì dn đột nhiên gõ cửa, giọng nói có vẻ lo lắng, “Chưởng quầy, chưởng quầy... có công an tới!”
Công am?
Tùy Dặc và Đường lão đồng thời liếc nhau.
Ẩn ẩn có cảm giác chẳng lành.
...
Trên ghế sô pha ở phòng khách, Lâm Quyền và đám người Trương Hiểu đều giật mình khi nhìn thấy Tùy Dặc.
“Tùy Dặc, em chưa chết à?”
“Đúng như đội trưởng Lâm đã thấy, tôi vẫn chưa chết.” Tùy Dặc bưng chén trà ngồi xuống sô pha, ngồi ngay bên cạnh Đường lão.
Khá lắm, ông chủ và nhân viên vốn đang đọ thuốc súng với nhau lúc này lại ăn ý đứng cùng một phe.
Chu Nhiên cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng lo tất bật rót nước, sau đó dè dặt đi ra quầy trông tiệm.
Còn mấy người công an như Trương Hiểu thì lặng lẽ quan sát Tùy Dặc thật kỹ, lại có cảm giác thấp thỏm lo âu.
Loại thấp thỏm này đến từ việc Tùy Dặc vẫn vẹn nguyên không sứt mẻ gì, lại giống như đã thay đổi rất nhiều.
Loại thay đổi kia rất khó diễn tả, cũng cho bọn họ cảm giác rất vi diệu, nhưng không tài nào bỏ qua được.
“Nếu em đã không chết, vậy chứng tỏ đêm qua em đã gặp chuyện gì rồi nhỉ...” Lâm Quyền cảm thấy Tùy Dặc là điểm mấu chốt, nên giọng điệu nói chuyện cũng tăng mạnh.
Đường lão liếc nhìn anh ta một cái, ngồi thẳng sống lưng, cười nói: “Trước khi hỏi chuyện, thân là một công dân tốt, mỗi tháng đều nộp thuế đầy đủ, hẳn là tôi cũng có quyền hỏi thăm lý do các vị tới đây chứ nhỉ.”
Phiền phức tới rồi, lão già này còn phiền hơn cả Tùy Dặc nữa.
Đám người Trương Hiểu đều đen mặt.
Lâm Quyền lại không hề nao núng, nhìn Tùy Dặc một cái: “Tối hôm qua. . . Da đen đã chạy thoát.”
“Vậy các anh tới là để hỏi tôi xem gã trốn ở đâu à?” Tùy Dặc lạnh lùng mím môi, cười khẩy hỏi.
Không hiểu sao Lâm Quyền lại thấy căng thẳng, quả nhiên người như Tùy Dặc vẫn khó chơi như thế, có thể dùng miệng lưỡi khiến cánh công an á khẩu.
“Chuyện đó thì không cần hỏi thêm nữa, bởi vì sáng nay chúng tôi đã tìm được gã rồi.”
“Ồ, vậy còn tới hỏi cái gì nữa? Không phải là bắt Tùy Dặc đi nhận xác đấy chứ!” !" Đường lão cười lạnh, dù sao thì người làm nghề này đều không ưa công an.
Mẹ nó, năm nào ông đây cũng nộp thuế đầy đủ, lại còn bỏ ra số tiền lớn mua đồ cổ về trưng bày nâng niu, chẳng tốt hơn để các người tịch thu đồ cổ, rồi không có kinh phí bảo tồn bảo dưỡng, để nó đóng bụi trong kho à!
Tính ra, đây là thù hằn giai cấp.
Đám người Lâm Quyền cũng biết, có điều khi nghe Đường lão nói vậy, Trương Hiểu là người đầu tiên không kìm được cảm xúc mà hét to: “Sao ông biết da đen đã chết rồi!”
Gì cơ?
Đường lão ngẩn ngơ, bàn tay bưng chén trà của Tùy Dặc cũng cứng đờ tại chỗ, ngẩng đầu lên nhìn Trương Hiểu, khó hiểu hỏi: “Chết rồi?”
“Đúng vậy... Gã đã chết rồi, bị bắn chết.” Lâm Quyền gằn từng chữ một.
Đường lão trầm mặc, ông nên cười hay nên khóc bây giờ nhỉ?
Giữa bầu không khí tĩnh lặng này, mấy người công an cười lạnh, Tùy Dặc cũng im lặng không nói gì, giống như bị khí thế lặng lẽ chèn ép, mấy người công an này đang chờ phòng tuyến tâm lý của Đường lão và Tùy Dặc bị đánh tan, sau đó...
“Vậy nên chắc người thật sự muốn tôi đi nhận xác à?” Tùy Dặc chậm rãi thốt ra một câu khiến phía cảnh sát nghẹn họng.
Lâm Quyền đen mặt, không khỏi siết chặt tách trà trong tay...
“Nếu em chịu thì sao cũng được.” Lâm Quyền cười khẩy, sau đó nghiêm mặt nói: “Nói đi, hôm qua sau khi em nhảy xuống từ lầu ba thì đã xảy ra những chuyện gì nữa?”
“Da đen bắt tôi đi tới cánh rừng ở bờ sông, ép tôi giúp gã tìm đường đào tẩu... tôi đồng ý.”
"Sau đó?" hai mắt Lâm Quyền sáng ngời.
“Sau đó tôi phản kháng... rồi bị gã ném xuống sông.”
“Tiếp theo thì sao?” Trương Hiểu không nhịn được mà hỏi tiếp.
Tiếp theo? Tùy Dặc liếc nhìn cậu ta, đáp tỉnh rụi: “Đương nhiên là chìm xuống, rồi lại nổi lên, sau đó leo lên bờ.”
Chìm xuống, nổi lên, leo lên bờ. . .
Nghe sao quái quái thế nào ấy nhỉ? Nhưng lại hợp logic đến lạ.
Lâm Quyền lại hỏi thêm vài câu, trọng điểm đặt ở chuyện đã xảy ra trong nhà Tùy Dặc...
Những gì Tùy Dặc kể có đến tám phần là thật, chỉ không nói chuyện lòng bàn tay của mình bị một mảnh kính vỡ đâm vào thôi.
Sắc mặt của đám người Lâm Quyền cũng xám xịt, bởi vì bọn họ vẫn không thể lấy được bất kỳ tin tức hữu dụng gì từ chỗ Tùy Dặc.
Trước mắt có Đường lão hộ tống, lời uy hϊếp bắt Tùy Dặc vào cục công an Lâm Quyền cũng không thể nói được nữa, chỉ có thể tức giận rời đi.
Nhưng trước khi đi, Tùy Dặc vô tình nhỏ giọng nói một câu với Lâm Quyền: “Tôi nghĩ, người nổ súng muốn tìm được da đen trước công an thật sự không khó đâu...”
Lời này khiến người nghe cảm thấy rất khó chịu.
Lâm Quyền đột nhiên quay đầu sang, nhìn chằm chằm vào Tùy Dặc: “Em nhìn thấy kẻ đó ư?”
- 🏠 Home
- Bách Hợp
- Đô Thị
- Ngự Bảo
- Chương 19