Chương 17

Lên bờ rồi, Tùy Dặc cũng không dám quay về cái ổ của mình ngay, nhưng cô cũng không sợ để lộ tin tức gì, bởi vì chỉ mới qua có một đêm, theo như thói quen của phía chính phủ, mấy chuyện làm ăn phi pháp thế này bọn họ đều thích che giấu để âm thầm giải quyết, chứ không phải nóng lòng khai huỵch toẹt ra để người dân hoang mang.

Nên qua một đêm, người dân không hề biết đêm qua cổ trấn Nam Tầm này đã xảy ra chuyện gì, trừ khi truyền thông đánh hơi được tin tức nào đó.

Nhưng tối qua... thật sự rất kỳ lạ, có lẽ đến phía công an cũng đang ngu ngơ không hiểu gì.

Tùy Dặc cân nhắc một hồi, cuối cùng cũng cho ra quyết định.

...

Nhạn Đường trai, chàng thanh niên Chu Nhiên đang trong ca trực nhác thấy có người bước vào thì vô thức nói, “Chào mừng quý khách...”

Tiếng nói khựng lại, anh ta thất thần nhìn Tùy Dặc một thoáng, vài giây thất thần này khiến Tùy Dặc cho rằng chuyện của mình bại lộ rồi, nhưng điều khiến cô thấy buồn bực chính là Chu Nhiên lại nghi hoặc hỏi: “Em... em... là Tùy Dặc à?”

“Nhìn em lạ tới vậy à?” Tùy Dặc mím môi, quay mặt đi quan sát trong tiệm, giống như đang tìm ai đó.

“À, không phải, chẳng qua là thấy em không mặc đồng phục lạ quá, nên anh mới...”

Tính ra Chu Nhiên cũng đã quá quen với Tùy Dặc, có điều anh ta vừa tốt nghiệp đại học, học chuyên ngành giám định đồ cổ, trước mắt còn đang thi lấy giấy chứng nhận tư cách giám định đồ cổ, nếu như thành công thì cũng có thể xem như chuyên gia giám định đồ cổ hàng xịn, sau này sẽ là người trong ngành.

Khác hẳn với kiểu làm công ở cửa hàng như Tùy Dặc, huống hồ gì anh ta cũng lớn hơn cô bảy tám tuổi, xưa nay luôn mang tâm thái anh cả khi đối đãi với Tùy Dặc, tuy cũng biết là em gái này trông xung xinh xắn đấy, chỉ là...

Không ngờ chỉ thay một bộ đồ khác mà đã đẹp như thế rồi.

Đây là người đẹp nhờ lụa à? Chẳng qua cũng chỉ là một chiếc áo phông trắng và quần short màu xanh nhạt thôi mà!

Sao lại khác một trời một vực thế này!

Tùy Dặc cao 160cm, dáng người cao gầy, làn da trắng muốt như men sứ, láng mịn bóng bẩy, lỗ chân lông cũng mảnh tới mức phải soi thật kỹ mới thấy được một cái, gương mặt trắng nõn, ngũ quan xinh xắn như tượng tạc, lúc im lặng không nói gì, ánh nắng lại vương vấn phản chiếu lên hàng mi kia, như thể không nỡ rời đi vậy.

Ánh mắt Chu Nhiên có vẻ khá kỳ lạ, Tùy Dặc liếc nhìn anh ta một cái, lúc này anh ta mới hoàn hồn, xấu hổ gãi đầu, nói: “Hôm nay là ca trực của anh, sao em cũng tới thế... đúng rồi, hôm qua em mới khai giảng, hôm nay lẽ ra phải đi học chứ... Bây giờ cũng 9 giờ sáng rồi, sao em...”

“Em thấy mệt nên xin nghỉ rồi ạ, lát nữa em sẽ đi học.” nhìn phản ứng của Chu Nhiên, Tùy Dặc biết mọi chuyện vẫn chưa đi quá xa, nhưng vẫn cố ra vẻ thản nhiên hỏi: “Chưởng quầy đâu rồi ạ?”

“Ông ấy à...”

“Ông ở đây.”

Đường lão đi ra sảnh, lúc nhìn thấy Tùy Dặc thì ánh mắt lóe lên vài cái.

“Cháu về rồi đấy à...”

“Đường lão cho là cháu không về được nữa à?”

Tùy Dặc nhìn ông ấy một cái, đi vào phòng trà, bóng lưng mảnh mai, mắt cá chân trắng nõn mảnh khảnh kia chỉ cần dùng một tay cũng có thể nắm trọn, bóng dáng đi lướt qua bình phong nhẹ nhàng giống như giai nhân giữa làn mưa bụi mờ ảo.

Xưa nay văn nhân đều nói mưa bụi Giang Nam như nét mực, có thể vung tay vẽ nên cảnh non nước tươi đẹp, lại không biết mỹ nhân như trăng như rượu, một nét hồng trang cũng có thể bao phủ cả hồng trần.

Chu Nhiên lại thất thần một lần nữa, Đường lão cười nói: “Thằng ngốc này, giờ mới biết con gái nhà người ta xinh đẹp à? Lo mà trông tiệm đi kìa!”

Đường lão vỗ đầu anh ta một cái, hai tay chắp sau lưng, vừa đi vào trong vừa thong thả đóng cửa phòng lại.

Trong phòng, Tùy Dặc ngồi xuống ghế.

“Ông nghe tin xong cũng sợ hết hồn, không ngờ thằng da đen kia lại to gan như thế... suýt chút nữa đã hại cháu.” Đường lão cảm thán.

Tùy Dặc đặt tay lên bàn gỗ, cảm nhận hoa văn trên đỏ, vẻ mặt có phần nhu hòa: “Quan hệ của Đường lão với cảnh sát cũng không tệ nhỉ, mới đó đã biết tin rồi.”

“Chuyện liên quan đến cháu, ông đương nhiên phải tốn chút tâm tư đi móc nối quan hệ rồi, lúc này mới biết tin đêm qua cháu bị hại... Nhưng phía cảnh sát đều nói với ông là cháu bị da đen làm hại, đã mất tích, hôm nay cháu...”

“Có lẽ là do cháu may mắn ạ...” Tùy Dặc không định nhiều lời, bởi vì đối với loại người như Đường lão, bạn nói càng nhiều thì ông ấy sẽ hỏi càng nhiều, không biết bao giờ mới thôi, chỉ thiếu điều vắt khô tất cả những gì bạn biết mà thôi.

Hiển nhiên, chuyện cô gặp phải tối qua thật sự rất kỳ lạ.

Nhưng cô cũng không định tìm hiểu tới cùng, cứ dứt khoát một chút thì hơn...

“Đúng đúng, đúng là may mắn.” Đường lão cười tươi, bưng chén trà cười như phật Di Lặc, giống như rất vui mừng vì Tùy Dặc đã thoát khỏi nguy hiểm.

Nhưng chẳng bao lâu, sắc mặt của ông đã cứng đờ, bởi vì ông nghe Tùy Dặc nói một câu.

“Đường lão không định trả nốt khoản tiền còn lại cho cháu à?”

“À... Dù việc này khiến cháu phải chịu khổ, nhưng đó cũng là do da đen kia không giữ chữ tín, không làm theo hiệp nghị của chúng ta, theo lý thuyết, hàng không tới tay, ông nên lấy lại một ngàn đồng kia luôn mới phải, nhưng thương tình cháu gặp tai nạn lao động, nên... thôi bỏ đi nhé.”

Tùy Dặc đã sớm biết ông ta là kẻ vắt cổ chày ra nước rồi, nên cũng chẳng tức giận gì, chỉ rót cho mình một chén trà, nói khẽ: “Hàng không tới tay? Không phải còn thêm một túi hàng à? Đường lão đúng là thích nói đùa.”