Chương 16

Trước khi ra cửa, Tùy Dặc vén tóc lên, lấy một sợi dây buộc gọn lại, lúc này mới ung dung bước ra ngoài, không để lộ một chút khác thường nào.

“Anh này, vậy tôi đi trước nhé…”

Trước khi rời đi phải đến chào hỏi chủ nhà, Tùy Dặc vẫn hiểu chút lễ nghĩa này.

Người đàn ông rất bình thản, chỉ liếc nhìn cô một cái, gật đầu, đợi đến lúc Tùy Dặc quay người rời đi rồi, anh ta mới nhướng mày.

“Ơn cứu mạng như thế mà cô cứ thế rời đi thôi hả? Không cả thèm hỏi người cứu cô là ai, cũng không định báo ơn đấy à?”

Tuy rằng anh ta không hề có ý định bắt chẹt đòi cô phải báo đáp, nhưng thái độ của cô từ đầu đến cuối đều vô cùng lạnh nhạt khiến anh ta có chút không vừa ý.

Từ trước đến nay đều là anh ta phũ người khác, chứ chưa thấy ai dám phũ với mình cả.

Hơn nữa cô còn lạnh nhạt cả chính bản thân mình.

Có lẽ, cô gái này là một người rất thú vị.

“Hả?” Tùy Dặc quay đầu, tay đang ôm bộ đồng phục cũ nát của mình, nhìn anh ta một cách ngờ vực, suy nghĩ một chút rồi đáp: "Đây là biệt phủ Tiểu Liên..."

Lúc đầu cô cũng không biết, nhưng sau khi xem qua kiến trúc, lại đánh giá qua cách xưng hô đối xử của hai người chủ tớ bọn họ, làm sao mà cô không đoán ra được đây chính là di sản văn hóa của khu phố cổ Nam Tầm được.

Biệt phủ Tiểu Liên, nổi tiếng đã lâu là nơi tôn quý trang nghiêm, nghe nói, hoa sen ở đây một năm nở hai mùa, đông hạ nở rộ, xuân thu tưởng nhớ, là vì nhất niệm nhất liên.

Nhưng một địa danh cổ kính như thế lại không thuộc quyền sở hữu của chính phủ, mà là địa điểm tư nhân.

Có lẽ, so với khu biệt thự xa hoa của phố cổ Nam Tầm nó còn đắt giá hơn nhiều, không những có tiền, mà còn phải có quyền!

Nhìn ra rồi sao? Từ câu trả lời của cô, người đàn ông xác định được cô không phải người ngu ngốc: "Cho nên?”

“Giờ tôi không có gì trên người cả, đợi sau này có thể, tôi sẽ trở về biệt phủ Tiểu Liên báo đáp.”

“Không lẽ anh không phải chủ nhân của biệt phủ Tiểu Liên sao?”

“Không phải.”

“Cô chỉ nhớ đến biệt phủ Tiểu Liên này thôi sao? Còn định hôm sau đến dập đầu lạy cái biệt phủ này à?”

“Thế thì tôi cũng nên lạy cả cái cần câu của anh nữa”

“....”

Cuối cùng Tùy Dặc cũng được rời đi, vẻ cáu kỉnh ban đầu của người đàn ông cũng tan biến dần, vẻ trang nghiêm tao nhã như tỏa ra từ trong xương cốt, mặc dù anh ta đang mặc sơ mi quần tây vô cùng hiện đại, nhưng lại không hề không ăn nhập với phong cảnh nên thơ hữu tình kia, tay còn cầm một quyển sách, lại càng khiến khung cảnh thêm phần sâu sắc.

Dì giúp việc đứng sau anh ta, kính cẩn nói: "Cậu Dịch, mặc dù quần áo của cô ấy đã rách nát hết cả, lại còn dính máu, chắc là vì trước đó bị thương nặng nên máu mới dính ra quần áo, nhưng mà kỳ lạ là trên người cô ấy lại không có một vết xước nào cả, cực kỳ sạch sẽ."

“Thật sao, đúng là kỳ lạ…" Cậu Dịch nghiêng đầu, nhìn hồ hoa sen, vẻ mặt đăm chiêu. Lạ thật đấy? Đúng là có chút kỳ lạ…

Dừng một chút, không biết dì giúp việc có ý gì lại nói thêm một câu: “Sai khi thay quần áo xong thì như biến thành người khác luôn vậy, khác lắm luôn ấy, nhưng đúng là rất xinh đẹp.”

Xinh đẹp á?

Đôi mắt vốn thờ ơ của cậu Dịch như mờ đi, cầm tách cà phê lên, cất giọng so với băng còn lạnh hơn: "Quần áo thì cũng không tệ nhưng người thì không được tốt cho lắm"

Người phụ nữ: …

“Hơn nữa tính nết còn xấu, vừa bướng bỉnh vừa kiêu ngạo, còn không biết nhún nhường, con gái con đứa mà tính nết như thế, ai dám thích cơ chứ!”

Người có thể khiến cậu Dịch đánh giá là xấu tính, thì tất nhiên là khó chiều rồi, còn về tính tình và những thứ khác…

Dì giúp việc mỉm cười, tính nết xấu ư? Bà thấy tuy cô gái kia có hơi lạnh lùng ít nói một chút, nhưng cũng không phải là người không biết phân biệt tốt xấu.

Có lẽ là tính tình hơi khắc với cậu chủ một chút.

Cho nên cậu chủ mới nhất định không chịu thừa nhận là cô gái kia mặc đồ đơn giản trông cũng rất xinh xắn.

------------

"Cậu Dịch của biệt phủ Tiểu Liên, hình như trước kia mình có xem qua mấy bài báo… Tên của anh ta là..."

Lúc Tùy Dặc rời khỏi biệt phủ Tiểu Liên thì đi ngang qua lầu Tàng Thư cực kỳ nổi danh ở phố cổ Nam Tầm, lúc này cô mới biết thì ra biệt phủ Tiểu Liên và lầu Tàng Thư ở trong cùng một khu, xung quanh đó cũng không hề có tòa nhà nào khác, chúng giống như là hai biểu tượng vậy, đóng chiếm mạch phong thủy đẹp nhất của Nam Tầm Giang Nam.

Bởi vì bốn phía đều là sông nước, tuy rằng Tùy Dặc có mang theo tiền, nhưng từ lần chạy trốn đêm qua, cô không dám ngồi thuyền qua khu dân cư đông đúc nữa, đành ngồi đò nhờ người lái đò đưa đến quận đối diện, trong lúc con đò nhàn nhã lướt trên mặt nước, cô mới nhìn thấy trong làn sương mờ ảo từng đóa hoa sen nở rộ đọng mưa.

Từng bụi cỏ dại như khuất dần sau lưng cô, Tùy Dặc chỉ nhìn một lúc rồi lại xoay người nhìn về thành phố trước mặt, đó không phải là nơi thuộc về cô, ít nhất trước mắt không phải.

Biệt phủ Tiểu Liên, lầu Tàng Thư, cô luôn cảm thấy mình sẽ quay về đó.