Câu lạc bộ đọc sách có quy định phải im lặng đọc ít nhất nửa tiếng, sau đó coi như buổi sinh hoạt kết thúc, ai muốn về thì có thể về. Thế nên, hết nửa giờ, lần lượt các thành viên rời đi.
Chỉ riêng Vũ Tuệ vẫn kiên nhẫn đọc tiếp, cho đến tận nửa giờ sau mới khép sách đứng dậy.
Thư viện nằm ngay sau phòng Cờ tướng, mà muốn ra cổng trường thì buộc phải đi ngang qua đó. Đây cũng chính là lý do lớn nhất khiến Vũ Tuệ chọn tham gia Câu lạc bộ Đọc sách.
Mỗi lần, cô đều cố tình đi ngang hành lang ngoài phòng Cờ tướng, để nhìn thấy Lương Bình. Cậu thường ngồi ngay bàn phía trước, ngón tay thon dài kẹp một quân cờ, gương mặt lạnh nhạt toát ra khí chất cấm dục, hoặc đang tập trung nghiên cứu một ván khó. Vũ Tuệ chưa bao giờ dừng lại, nhiều nhất cũng chỉ nghiêng đầu liếc mắt một cái. Nhưng chỉ cần ánh nhìn thoáng qua ấy, cũng đủ khiến Lương Bình run tay, suýt rơi quân cờ.
Sau đó, cậu luôn cố gắng kết thúc thật nhanh ván đấu, đứng dậy tuyên bố buổi sinh hoạt kết thúc. Là hội trưởng, cậu chẳng cần phải dọn dẹp, nên rất nhanh đã bước theo sau cô.
Hôm nay cũng vậy.
Vũ Tuệ đi phía trước, gió chiều nhẹ nhàng lướt qua, nắng hoàng hôn phủ xuống con đường đã bớt đông sau giờ cao điểm tan học. Cô thỉnh thoảng ngẩng đầu, nhìn một đàn chim vụt bay khỏi ngọn cây, rồi lại nghiêng mặt để ánh tà dương rơi vào góc đẹp nhất.
Mà phía sau, Lương Bình giống hệt một kẻ si tình vụng về vẫn lặng lẽ bước theo, gắng hết sức kiềm chế trái tim đang đập loạn nhịp, sợ để lộ ra mình giống hệt một kẻ biếи ŧɦái đang lén lút theo dõi.
...
Lương Bình tùy ý liếc qua cái bưu kiện gửi tới cho CLB, rồi rời khỏi hộp thư. Thầy Đại Thụ- giám sát CLB cờ tướng lúc nào cũng thích tỏ ra nghiêm túc, ra dáng bề trên, nhưng thật ra thì lại kiểu "làm ba ngày, nghỉ hai ngày". Số lần ông đến CLB ít đến mức có thể đếm được trên đầu ngón tay. Chuyện này với Lương Bình thì chẳng sao cả, chỉ là ông thầy ấy cứ hay thúc giục cậu theo con đường tuyển thủ cờ chuyên nghiệp, thật sự rất phiền.
Dù cậu có năng khiếu trong cờ tướng, nhưng bản thân lại chẳng hề có hứng thú với việc trở thành kỳ thủ.
Lương Bình bước chậm lại, vì phía trước có một người rõ ràng đang đứng chờ.
Cậu biết người đó, một học đệ lớp dưới, tên Cương Nhất, cùng CLB với Vũ Tuệ. Trước đây, cậu ta từng mượn cớ mượn CD hay sách giới hạn để tìm đến Vũ Tuệ, ánh mắt nóng bỏng như chú cún nhỏ chờ được chú ý, ai nhìn qua cũng biết cậu ta có ý với cô.