Ban đầu cô định giận dữ ném luôn bức thư vào thùng rác, nhưng nghĩ lại, vẫn nhẫn nhịn xé phong bì ra. Dù gì trong lòng cũng không đặt nhiều hy vọng, loại người chỉ dám lén lút bỏ thư đe dọa vào túi sau lưng, chắc chắn không dám để lại bất kỳ manh mối nào. Đa phần chỉ là vài dòng chữ vô nghĩa, tâm lý méo mó bệnh hoạn mà thôi.
Thế nhưng khi mở ra, hàng chữ đen đậm đập vào mắt Thanh Nãi:
[Ngươi lại một lần phớt lờ tình yêu của ta. Trái tim ngươi lạnh lùng như đá. Ta coi ngươi là nữ thần, còn ngươi coi ta như giày rách. Chẳng lẽ ta không ưu tú hơn đám nhóc vắt mũi chưa sạch kia sao? Nếu ngươi còn coi thường tình cảm của ta, ta sẽ dùng cách càng nghiêm khắc hơn để buộc ngươi phải nhìn thẳng vào. Ngươi sẽ không tìm được ai yêu ngươi hơn ta. Ta sẽ chứng minh điều đó.]
Vũ Tuệ đặt quyển
“Thất lạc cõi người” trở lại kệ, rồi với tay lấy “Đồi gió hú
” bên kệ văn học phương Tây, sau đó đi về phía bàn của câu lạc bộ đọc sách.
Tan học rồi, trong thư viện vốn không còn mấy ai, chỉ có quản lý thư viện cùng mấy thành viên CLB đọc sách là đều đặn có mặt mỗi ngày, Vũ Tuệ cũng là một trong số đó.
Ban đầu cô chỉ định lấy lý do gia nhập để có chỗ về, nhưng vì Lương Bình vốn là thành viên CLB cờ tướng, sau giờ học luôn phải đi sinh hoạt. Nếu cô không tham gia một CLB nào, cậu ấy sẽ thấy rất khó xử.
Hơn nữa, Lương Bình từ hồi cấp hai đã là tuyển thủ hạt giống trong các giải đấu quốc gia, nếu đột ngột bỏ CLB sẽ lập tức bị thầy cô, bạn bè chú ý. Cứ như vậy, sau giờ tan học cậu không thể đường hoàng đi theo phía sau cô nữa.
CLB đọc sách có tổng cộng 23 thành viên, tất cả đều ngồi quanh hai chiếc bàn dài trong thư viện, ai cũng cầm sách chuyên tâm đọc.
Vũ Tuệ kéo ghế ngồi xuống chỗ mình, ngồi bên cạnh, Hương Cầm thấy trong tay cô cầm “Đồi gió hú” thì thò đầu qua, khẽ nói:
“Thật đó, lại đọc Đồi gió hú nữa à? Quyển này cậu đọc bao nhiêu lần rồi? Thế còn Thất lạc cõi người? Rừng Na Uy? Bỏ dở rồi sao?”
“Ừ, văn phong tinh tế của các tác giả Nhật Bản thật sự không hợp với mình. Mình vẫn thích Đồi gió hú hơn.”
Hương Cầm nhìn gương mặt cô bạn, cười:
“Viết thư tình trên cả trang giấy, lại còn mê Đồi gió hú, đúng là phong cách điển hình của cậu rồi.”
Trong mắt Hương Cầm, Vũ Tuệ như một đoá anh đào đúng mùa nở rộ. Gương mặt xinh đẹp, khí chất tươi sáng, khiến người ta nhìn vào cũng thấy tâm trạng thoải mái. So ra thì những bạn nữ như Thanh Nãi hay Linh Hoa, vốn cũng rất nổi tiếng trong đám con trai lại luôn toát ra vẻ kiêu kỳ, khiến người cùng giới dễ thấy áp lực và không mấy thoải mái.
Vũ Tuệ hơi sững lại, rồi khẽ nở nụ cười. Cô không hề hay biết, ở phía đối diện có một cậu đàn em cao lớn đang trốn sau cuốn sách, hai má đỏ bừng, lén lút dõi theo mình. Cho dù có để ý, có lẽ cô cũng sẽ chẳng thấy bất ngờ gì.
Hương Cầm liếc mắt nhìn cậu học đệ kia, rồi lại quay sang Vũ Tuệ, người đã cúi đầu tiếp tục đọc sách. Trong lòng cô thầm nghĩ Vũ Tuệ thật lạ, có lúc khiến người ta cảm thấy thân thiết, gần gũi, nhưng đôi khi lại toát ra vẻ xa cách như có một lớp sương mù bao quanh, khiến người ta chẳng thể nào nắm bắt được. Có lẽ chính vì thế mà chẳng ai dám tùy tiện đến gần cô ấy.