Chương 7

Nghĩ đến đó, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt mơ hồ ánh sáng dịu dàng. Không cần quay lại, cô cũng biết Lương Bình đang ngồi sau lưng, làm bộ nghiêm túc nhưng thật ra trong lòng sóng cuộn ngập trời, ánh mắt chưa từng rời khỏi cô.

Chắc chắn lúc này, cậu đang muốn biết cô đang nhìn gì, nghĩ gì và vì sao lại mỉm cười. Chỉ một động tác nhỏ của cô thôi cũng đủ khiến cậu chú ý, đủ để tâm. Vũ Tuệ hiểu rõ điều đó, bởi vì Lương Bình si mê cô đến mức không thể tự thoát ra. Ý nghĩ ấy khiến trái tim cô ngọt ngào đến mức muốn rơi lệ.

Nếu như trên đời, không có ai khác dòm ngó đến cậu thì tốt biết bao.

“Không được rồi, dạo này tớ liên tục nhận được thư đe dọa, ban đêm thật sự không dám ra ngoài. Cậu thông cảm chút đi.”

Thanh Nãi vừa lấy cái cớ này để từ chối một kẻ đàn ông đáng ghét mời mọc, vừa cúp điện thoại. Cô loanh quanh đi dạo một lúc rồi mới tìm một quán cà phê hầu gái ngồi nghỉ, sau đó mới leo lên tàu điện về nhà.

Đúng giờ cao điểm tan tầm, tàu điện đông nghẹt như hộp cá mòi. Thanh Nãi vốn đã khó chịu vì nhà mình cách trường quá xa, lại càng thêm bực bội mỗi khi bị chen lấn, thỉnh thoảng còn có bàn tay không đứng đắn nào đó thò tới.

Nhưng trường Lĩnh Tây lại nằm ở khu phú hào nổi tiếng, tấc đất tấc vàng, nhà cô không dư dả đến mức thuê nổi phòng ở gần đó, càng không thể dời cả võ quán của gia đình sang bên ấy. Thế nên, mỗi ngày đều phải chịu đựng cảnh chen chúc mà đi học đi về.

Mỗi lần như thế, Thanh Nãi lại thấy khó hiểu: tại sao Vũ Tuệ không dọn nhà gần trường? Rõ ràng gia cảnh cô nàng không tệ, lại còn sống một mình từ năm lớp 10. Nếu chuyển đến gần trường, chẳng phải sẽ tiện lợi hơn rất nhiều hay sao?

Chuyện này trước đây Thanh Nãi từng hỏi qua Vũ Tuệ, kết quả nhận được là:

“Bởi vì muốn ở nơi có thể nhìn thấy học tỷ Thanh Nãi chứ sao.”

Nghe thì như nói giỡn, nhưng câu ấy lại đúng ngay tâm lý khiến Thanh Nãi được thỏa mãn hư vinh, càng thêm có cảm tình với cô nàng.

Ra khỏi chuyến tàu điện ngột ngạt, Thanh Nãi thở phào nhẹ nhõm. Vừa đi được mấy bước thì một cô gái trẻ nhắc nhở:

“Bạn ơi, khóa túi của bạn đang mở kìa.”

“Hả?” Thanh Nãi giật mình, vội vàng kéo túi ra phía trước ôm chặt, lật tìm xem có bị mất gì không. May mà ví tiền vẫn còn nguyên, nhưng khi vừa định thở phào, cô lại phát hiện trong túi có thêm... một phong thư.

“Cái quỷ gì thế này?” Thanh Nãi cau mày:

“Chẳng lẽ lúc nãy cái tên biếи ŧɦái nào đó đã đứng ngay sau lưng mình?”

Nghĩ đến đây cô vừa tức vừa khó chịu. Đáng tiếc là ban nãy không để ý, nếu không nhất định phải xem thử rốt cuộc là tên bạn trai cũ nào dám chơi trò này! Nhất định phải đấm cho hắn rụng hết răng mới hả giận!