Chương 5

Như mọi ngày, ánh mắt Lương Bình lại vô thức nhìn về dãy bàn đầu. Trên bàn của Vũ Tuệ, cuốn Thất Lạc Cõi Người vẫn còn đang mở dang dở, gió khẽ lật từng trang giấy mỏng, để lộ khoảng trống lặng im.

Chính vào những khoảnh khắc hiếm hoi thế này, cậu mới có thể đường hoàng mà nhìn về phía ấy, không cần e dè.

Dẫu chỉ là một chỗ ngồi trống rỗng, Lương Bình vẫn nhìn chằm chằm như kẻ khát nước lạc giữa sa mạc, ánh mắt dán chặt không rời.

Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh Vũ Tuệ yên tĩnh ngồi đó, mái tóc khẽ lay động trong gió, gương mặt dịu dàng như đóa hoa vừa hé nở thì trái tim cậu lập tức đập dồn dập, máu nóng cuộn trào trong l*иg ngực. Sự mãnh liệt ấy gần như ngả sang hướng bệnh hoạn, khiến chính bản thân cậu cũng thoáng rùng mình.

Từ nhà vệ sinh bước ra, Vũ Tuệ bắt gặp cảnh Mỹ Chi cùng mấy đàn chị lớp trên đang tụ tập nơi cầu thang. Bọn họ vừa nhìn thấy cô, liền ríu rít kéo lại, cười nói ồn ào.

Chẳng bao lâu, Thanh Nãi cũng xuất hiện, đám bạn lập tức vây quanh, trêu chọc:

“Thế nào rồi? Lương Bình có chịu đi xem buổi diễn với cậu không?”

Thanh Nãi hậm hực, gương mặt buồn bã xen lẫn chút thất vọng:

“Các cậu nhìn mặt tớ giống thành công lắm sao?”

Bình thường trong chuyện tình cảm, cô chưa từng thất bại, vậy mà lần này lại vấp phải bức tường lạnh nhạt.

Những buổi biểu diễn âm nhạc vốn là chiêu bài quen thuộc. Không gian tầng hầm tối mờ, tiếng nhạc dồn dập, hơi thở chen chúc... luôn dễ dàng tạo ra ảo giác rung động.

Chiêu ấy Thanh Nãi đã dùng không ít lần, chưa chắc lần nào cũng thành công, nhưng tuyệt nhiên chưa từng bị từ chối thẳng thừng như Lương Bình.

Với cô, đây quả là cú ngã ê chề.

Cả đám liền rộn rã:

“Ngay cả Thanh Nãi cũng có ngày bị phũ thế này, xem ra muốn cưa đổ em ấy chắc phải nhờ bọn này ra tay thôi.”

“Cậu ta còn lâu mới để mắt đến kiểu người như cậu.”

“Haizz, tớ còn định... nếu không gỡ hết nút áo sơ mi trên người cậu ta thì tuyệt đối không bỏ qua cơ mà.” Thanh Nãi thở dài, lời nửa đùa nửa thật khiến cả nhóm phá lên cười.

Phần lớn trong nhóm đều quen biết bạn trai ngoài xã hội, thế nên những câu chuyện bạo dạn thế này chẳng bao giờ thiếu. Vũ Tuệ vốn quen Thanh Nãi nên mới theo nhóm chơi cùng, nhưng không ít lần cũng phải đỏ mặt vì trò đùa táo bạo quá trớn.

Trong số đó, câu nói khiến cô nhớ rõ nhất chính là khi cởi bỏ chiếc áo sơ mi cấm dục kia, trên giường Lương Bình sẽ có vẻ mặt như thế nào.