- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Ngọt Ngào Độc Quyền
- Chương 4
Ngọt Ngào Độc Quyền
Chương 4
Lại tới nữa rồi.
Lương Bình khẽ liếc nhìn đàn chị lớp trên đang đứng chắn trước mặt mình.
Nữ sinh này có mái tóc xoăn ngắn, bộ đồng phục ngắn cũn, trên mặt là lớp trang điểm dày đậm, đang cố tìm đủ mọi lý do để bắt chuyện với cậu.
Giờ nghỉ hiếm hoi đáng lẽ có thể yên tĩnh, nay lại bị phá hỏng bởi màn diễn phiền nhiễu ấy.
Nếu bảo rằng cậu ghét bỏ chị ta chỉ vì thiếu chân thành thì e là quá nhẹ, bởi Lương Bình đã tận mắt chứng kiến tất cả.
Hôm đó, vẫn như thường lệ, cậu lặng lẽ đi theo sau Vũ Tuệ. Và chính khi ấy, cậu đã thấy rõ cảnh đàn chị lớp trên này ngang nhiên kéo Vũ Tuệ vào một quán cà phê gần đó để tham gia buổi gặp mặt.
Từ bên kia đường, Lương Bình nép mình sau cây cột điện, mắt nhìn xuyên qua dòng xe tấp nập, dừng lại ở khung cửa kính.
Bên trong quán, Vũ Tuệ ngồi im lặng, hai tay ôm ly nước, thỉnh thoảng đáp lại vài câu ngắn gọn với người đối diện. Đó là một nam sinh trông có vẻ già dặn, nụ cười và cử chỉ như đã rất quen với kiểu gặp mặt này. Càng về sau cậu ta càng tỏ ra nhiệt tình, thậm chí định rủ cô đi dạo.
Còn đàn chị tóc xoăn kia? Chị ta đang mải mê cổ vũ, xúi giục, làm bà mối đầy hăng hái, chẳng hề nhận ra ánh mắt khó xử và lúng túng của Vũ Tuệ.
Ngay cả khi đã nhận được thư cảnh cáo từ cậu, chị ta vẫn tỏ vẻ thản nhiên, ung dung như thể mọi chuyện chỉ là trò đùa vô hại....
Ánh mắt Lương Bình thoáng trầm xuống, cậu nhìn thẳng vào nữ sinh ấy, giọng lạnh nhạt:
“Không cần khách sáo, tôi chỉ tiện tay nhặt điện thoại giúp chị thôi, chẳng tốn bao nhiêu sức. Nếu vì vậy mà nhận vé xem buổi diễn để báo đáp thì hơi quá rồi.”
“Nhưng em không nhận thì tấm vé này cũng bỏ phí, bạn bè chị đều có hẹn cả rồi!” Nữ sinh ấy vẫn cố nài nỉ.
“Xin lỗi.” Cậu dứt khoát ngắt lời, xoay người đi thẳng vào lớp.
Không cần nhìn lại, cậu cũng có thể tưởng tượng được gương mặt phía sau đang sa sầm đến mức nào, ấm ức, tức tối... nhưng chẳng thể nói thành lời.
“Trời ơi, đúng là tức chết! Một đàn chị xinh đẹp, quyến rũ như thế mà cậu cũng lạnh lùng từ chối. Trong khi cậu chẳng cần làm gì, gái xinh vẫn tự tìm đến, đúng là vừa ghen tỵ vừa đáng ghét mà!” Kinh Thạch càu nhàu, giọng đầy bất lực.
Lương Bình đẩy nhẹ gọng kính, đáp gọn:
“Xin lỗi.”
Kinh Thạch trợn mắt, hạ giọng hỏi:
“Nói thật đi, Lương Bình, có phải cậu vốn không thích con gái không?”
“Chắc chắn là sẽ không thích cậu.”
“Á!” Kinh Thạch ôm ngực, giả vờ đau đớn như thể vừa nhận một đòn chí mạng.
“Đồ ngốc.” Mỹ Chi lườm cậu, vẻ mặt đầy chán ghét. Nhưng quay lưng đi, khóe môi cô lại khẽ cong lên, trong mắt lấp lánh tia cười.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Sủng
- Ngọt Ngào Độc Quyền
- Chương 4