Chương 3

Vũ Tuệ khẽ nhíu mày, ngạc nhiên hỏi:

“Cái gì cơ?”

“Các chị ấy nói, chỉ cần giúp họ theo đuổi được Lương Bình thì cho dù cuối cùng ai chinh phục được cậu ta, bọn mình cũng sẽ được bao ăn trưa miễn phí suốt một tháng.” Mỹ Chi nhăn mặt, thở dài, rồi lại than thở:

“Nghe thôi đã thấy không khả thi rồi. Cậu nói xem, bọn mình có nên nhận lời không? Với lại làm sao mà giúp đây?”

Vũ Tuệ chỉ khẽ cười, chẳng buồn để tâm. Cô lắc đầu, cầm ô đi ngang qua dãy bàn đầu, chậm rãi tiến về cuối lớp.

Càng tiến đến gần, toàn thân Lương Bình lại vô thức căng cứng. Cậu siết chặt lá thư trong tay, ánh mắt ghim chặt xuống trang sách như thể ngoài nó ra chẳng có gì tồn tại.

Giỏi lắm, Lương Bình!

Khóe môi Vũ Tuệ khẽ nhếch, ánh mắt lại lóe lên tia tinh nghịch. Nếu cô lại gần thêm một chút nữa, liệu có khiến cậu mất kiểm soát ngay giữa lớp học không nhỉ?

Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy... thật thú vị.

Cô cố tình dừng ngay cạnh bàn, người hơi cúi xuống, giọng nói mềm mại:

“Lớp trưởng, cậu đang đọc gì thế?”

Rõ ràng cô biết cậu luôn phản ứng mãnh liệt với mình, nhưng vẫn cố ý trêu chọc.

Lương Bình khẽ ngẩng đầu, thoáng nhìn cô một cái rồi lại cúi xuống, ánh mắt như mặt hồ không gợn sóng. Chẳng có lời đáp lại, cậu chỉ lật ngược quyển sách để mặt ngoài hướng về phía cô.

Vũ Tuệ nghiêng đầu, ngón tay khẽ chạm vào khóe môi, gương mặt thoáng vẻ ảo não:

“Dazai Osamu - Thất lạc cõi người à? Lớp trưởng cũng đọc thể loại này sao?”

Cô cười nhẹ, giọng nhẹ nhàng:

“Khi tớ đọc cuốn sách này, tớ chỉ thấy đây là câu chuyện về một kẻ đàn ông vô dụng, buông thả, chẳng có chút ý chí. Có lẽ khả năng cảm thụ của tớ kém quá rồi. Lớp trưởng có thể giảng cho tớ nghe một chút được không, rốt cuộc tác phẩm này muốn nói điều gì vậy?”

Lương Bình lạnh nhạt đáp, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn vào sách:

“Chỉ là tùy tiện lật xem thôi.”

Nam sinh bên cạnh - Kinh Thạch lập tức lên tiếng bất bình:

“Thật là, sao phải lạnh lùng với Vũ Tuệ thế chứ? Cậu ấy đáng yêu thế này cơ mà!”

“Đúng đó, đúng đó! Vũ Tuệ, đừng phí lời với tên băng đá này nữa, lại đây chơi với bọn tớ đi!”

Lương Bình vốn hiếm khi tham gia những trò ồn ào của lớp, thế nhưng cậu lại nổi tiếng là nghĩa khí, từng đứng ra bảo vệ bạn bè khỏi bọn lưu manh ngoài trường.

Thêm vào đó, nếu bị lôi kéo quá nhiệt tình, cậu cũng sẽ thuận theo, chưa bao giờ khiến tập thể mất mặt. Vì thế, quan hệ giữa cậu với đám con trai trong lớp vốn chẳng hề tệ.

Vũ Tuệ liếc nhìn gương mặt thờ ơ kia, chỉ mỉm cười không nói gì. Cô nâng ô, bước ngang qua chỗ cậu rồi khẽ nghiêng đầu.

Mái tóc dài khẽ lướt qua vai, để lại hương thơm thoảng dịu.

Khoảnh khắc ấy, cô gần như dễ dàng thấy rõ toàn thân cậu đang căng cứng, gồng mình mà kìm nén khó nhọc đến thế nào.