Chương 23

“Lương Bình, lên đọc tiếp đoạn này.”

Lương Bình chậm nửa nhịp mới đứng dậy, đầu óc vẫn chưa kịp phản ứng, miệng buột thốt ra:

“Vũ Tuệ...”

Cậu chợt hoàn hồn, cả lớp im phăng phắc nhìn về phía mình, tim đập thình thịch, đầu óc quay cuồng. Lương Bình vội vàng đoán ra nội dung thầy đang giảng, rồi cất giọng đọc tiếp:

“Ban đêm có một trận mưa lớn. Sáng sớm, mưa tạnh, trời quang đãng trở lại, lá cây, mặt đất, mái nhà, tất cả đều được gột rửa sạch sẽ. Ong mật trong tổ chẳng biết đã bay đi đâu, đàn ong mật...”

“Rất tốt, mời ngồi. Nhưng khi học phải tập trung, Lương Bình và các bạn, thu sách giáo khoa tiếng Anh lại.”

Cả lớp lập tức cười vang.

Toàn ban tức khắc một trận cười vang.

Lương Bình vẫn còn sợ hãi.

Cậu ngồi xuống, trán lấm tấm mồ hôi, tim đập dồn dập đến mức như muốn làm tê cả đôi tai. Liệu có che giấu được không?

Cậu lén liếc về phía Vũ Tuệ, không ngờ lại bắt gặp ánh mắt cô. Thiếu nữ thoáng sững sờ, dường như đang nghi ngờ vừa rồi cậu có gọi tên mình. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, thiếu nữ khẽ kinh ngạc, rồi rất nhanh nở một nụ cười ôn hòa về phía cậu.

Lương Bình khẽ điều chỉnh lại hơi thở, thu ánh mắt về, giả vờ như chỉ vô tình liếc qua. Ngón tay dài vô thức móc nhẹ vào cổ áo, cảm giác nóng ran lan dần.

Vũ Tuệ cũng thu hồi ánh nhìn, chỉ là ý cười nơi đáy mắt vẫn chưa kịp tan đi. Xem ra vừa rồi cô lo lắng quả thật là dư thừa, chuyện Biếc GIai xuất hiện quá đột ngột, khiến cô nhất thời có chút bối rối.

Nhưng Lương Bình là người thế nào, cô còn hiểu rõ hơn chính cậu.

Nếu cậu thật sự là Lương Bình của cô, vậy chỉ cần cô còn ở đó, ánh mắt cậu nhất định sẽ luôn dừng lại nơi này. Trái tim cậu sẽ vì cô mà đập rộn ràng, hơi thở cũng chỉ vì mỗi nụ cười của cô mà trở nên gấp gáp.

Nếu cậu là Lương Bình thuộc về Vũ Tuệ.

Tan học, đúng lúc Vũ Tuệ đi ngang qua thì bắt gặp nhóm Kinh Thạch đang trêu chọc Lương Bình, hỏi cậu có phải vì cô giáo thực tập mới mà bị phân tâm hay không? Cô liền lên tiếng, cắt ngang lời trêu ghẹo của bọn họ:

“Lớp trưởng, mình đến mượn cậu vở ghi.”

Lương Bình lập tức đưa notebook cho.

Vũ Tuệ lật vài trang, sau đó kinh ngạc nói:

“Vừa khéo đúng phần mình đã xem rồi mà vẫn không hiểu.”

“Không biết có giúp được cậu không?” Lương Bình đáp bằng giọng điệu cực kỳ sách vở.

“Giúp được a, có vở ghi của lớp trưởng, mình có thể làm ra một bài báo cáo khiến thầy cô không nói nên lời. Mình thật sự được tùy ý tham khảo chứ?”

Ý tứ này gần như chẳng khác gì nói thẳng: “Mình thật sự có thể dùng bài làm của cậu sao?”

“Có thể.”

Đối diện lời nói mặt dày như vậy, Lương Bình chỉ nhàn nhạt gật đầu.

Thấy hai người đã nói xong chuyện chính, nhóm nam sinh vốn im lặng bắt đầu xen mồm:

“Không hiểu nổi bọn học bá các cậu luôn.”

“Vũ Tuệ, trưa nay ăn chung với tụi này đi! Mì sợi mì sợi! Tớ mời cậu ăn mì sợi!”

Kinh Thạch tâm tâm niệm niệm chuyện muốn mời Vũ Tuệ ăn mì, chỉ là hôm qua không quên mang đủ tiền, nên đành dời sang hôm nay.

Vũ Tuệ mỉm cười đồng ý, tan tiết cuối buổi sáng, liền cùng Mỹ Chi và nhóm nam sinh đi đến nhà ăn dùng cơm.