Thế nhưng, ngay trước khi Vũ Tuệ kịp chạm vào nó, một nữ sinh không biết từ đâu bỗng xuất hiện, tự tiện lật xem. Mọi viễn cảnh đẹp đẽ như mộng trong khoảnh khắc tan biến, tựa bọt nước vỡ vụn, không để lại dấu vết.
Ánh mắt Lương Bình càng thêm lạnh lẽo. Nhưng sự đã đến nước này, truy cứu cũng chẳng còn ý nghĩa. Đối với những kẻ lỗ mãng, thiếu lễ phép như vậy, cậu vốn không có chút hảo cảm nào, càng không muốn phí thêm một lời.
BiếtcGiai thấy cậu một bộ dạng trao đổi cặp sách xong, mắt thấy cậu quay người liền phải đi, vội vàng đi trước một bước, nhỏ giọng nói: “Cái kia, tớ không cố ý đâu, nhưng mà cậu thầm yêu cô bé tên Vũ Tuệ, đúng không?”
Lương Bình bỗng dưng khựng bước, tay cầm cặp sách lập tức siết chặt. Cậu cảm thấy tim mình như bị bó chặt, tựa như mỗi khi nghe ai nhắc tới tên Vũ Tuệ, đều có phản ứng mạnh mẽ. Nhưng lời của Biếc Giai càng khiến anh khẩn trương để ý. Cậu điên cuồng yêu Vũ Tuệ, đây là bí mật của cậu, chưa từng để ai biết, và cậu đã che giấu rất tốt, không muốn ai phát hiện.
“Trong những trang bút ký của cậu, không biết cậu có để ý không, đã xuất hiện vài cái tên của đó.” Biếc Giai nói.
Viết chữ vốn khó để nhận ra lỗi chính tả, đặc biệt là Lương Bình, cậu vốn nắm chắc loại hình này ngay sau khi thầy giảng xong, bút ký chỉ là để đối phó thầy kiểm tra bất ngờ, nên rất ít khi xem lại.
Trái tim đập nhanh, máu dồn lên, làm sao có thể giấu được điều gì trước thiên lý, chỉ là chính cậu chưa nhận ra mà thôi.
“Không nhớ rõ thấy ở đâu một câu nói thế này, rằng trên đời này chỉ có hắt xì và tình yêu là không thể giấu được, không mở miệng, đôi mắt cũng sẽ tự nói ra.” Biếc Giai giơ tay ra sau lưng, biểu hiện hoạt bát mà giảo hoạt: “Đây là bí mật của cậu đúng không? Cho nên tớ sẽ giúp nhớ kỹ, những cái tên đó ở trang nào, cậu có thể tự trang trí, kẹp trong sách. Tớ cũng sẽ không nói cho ai khác. Nhớ nhé, đừng để lạc mất, Lương Bình.”
Biếc Giai vẫy tay quay trở về lớp.
Lương Bình trở lại chỗ ngồi, Kinh Thạch liền thò qua tới: “Ơ, vừa nãy là ai vậy, hình như chưa từng gặp ở trường, lại còn rất dễ thương nữa.”
“Rõ ràng là cực kỳ dễ thương! Kinh Thạch, ánh mắt ngươi sao lại lập tức lùi về như vậy?” Du Quá hỏi.
“Bởi vì hiện tại người dễ thương nhất trong lòng ta chính là thiên sứ Vũ Tuệ, bất cứ ai muốn vượt qua độ dễ thương của nàng, còn lâu mới được! Nhưng đó là ai vậy?”
“Không biết, chắc học sinh chuyển trường.” Lương Bình trả lời thất thần.
Tiếng chuông tiết học thứ hai vang lên, thầy Ngữ Văn đã đến, trước mặt cậu còn đang mở sách giáo khoa tiếng Anh. Cậu dựa theo nhắc nhở của Biếc Giai, mở ra đúng trang sách, nhìn thấy tên Vũ Tuệ được Biếc Giai dùng bút khoanh và giấu giữa các hàng chữ.
Vũ tuệ.
Vũ Tuệ Vũ Tuệ.
Vũ Tuệ Vũ Tuệ Vũ Tuệ Vũ Tuệ Vũ Tuệ Vũ Tuệ...
Cậu suy nghĩ cái gì?
Quá mức dùng sức, ngòi bút đem trang giấy cắt qua. Vũ tuệ hai mắt gắt gao mà nhìn chằm chằm trang sách, Biếc Giai vừa xuất hiện liền đối cậu sinh ra ảnh hưởng sao?
Đáng giận, cô vốn dĩ ở bọn họ ở trên hành lang thời điểm liền nghĩ đi tới quấy rầy, kết quả còn không có rời đi, thầy Toán học lại đây cùng cô nói một đống nhàm chán toán học thi đấu. Đáng để ý là Biếc Giai cùng Lương Bình nói gì đó, vì cái gì không hề nhìn chăm chú cô nữa?