“Như vậy chẳng phải rất kỳ quái sao? Vũ Tuệ ngày thường quan hệ với ngươi không tồi sao? Thường xuyên cùng nhau đến trường, một chút chuyện không nói với chúng ta cũng nói với em ấy. Hầu gái quán cà phê, phỏng vấn cũng không nói, chúng ta đâu biết? Nếu gia cảnh tốt, quan hệ với ngươi lại không tệ, vì sao không muốn cho mượn tiền? Ngươi cũng không mượn để ăn chơi, mà để đảm bảo an toàn, em ấy có tiền hẳn sẽ cho mượn đi. Trong nhà không chừng có gì khó khăn chăng?
Lương Tử lời này làm Thanh Nãi hơi dịu bớt hỏa khí, nhưng hạt giống nghi ngờ một khi giao liền không dễ dàng nhổ như vậy: “Chính là ta luôn có cảm giác em ấy không muốn cho ta mượn tiền.”
“Nếu giống ngươi nói chính là cố ý không mượn, chẳng lẽ Vũ Tuệ không nghĩ làm ngươi bắt được cái kia biếи ŧɦái sao?”
Thanh nãi cau mày, giống như xác thực là như vậy. Nếu nói Vũ Tuệ cố tình không cho vay tiền mua cameras, chẳng phải là hi vọng mình tiếp tục bị biếи ŧɦái quấy rầy? Nhưng tại sao Vũ Tuệ làm vậy? Hoàn toàn không có động cơ, mình cũng không có đắc tội em ấy.
Có phải mình đang nghĩ quá nhiều?
“Được rồi, vậy thử xem mang tiền ra có mua được chút hảo cảm của ngươi không nhé? Dù sao thì loại đàn ông chỉ dám lén lút viết thư đe dọa như thế, đúng là vô dụng đến mức chẳng có gì phải sợ, còn không phải bị dồn ép đến sắp phát điên sao?””
“Ta thì không mong các ngươi đâu.” Các cô mỗi tháng tiền tiêu vặt còn không đủ xài, việc ăn uống hay mua sắm đều dựa vào bạn trai gánh vác. Tuy bạn trai có sẵn lòng chi tiền cho ăn uống và quà tặng, nhưng lại không trực tiếp đưa tiền cho các cô.
Vì mục tiêu “trăm người trảm”, trong thời gian ngắn muốn cho họ nhận tiền như người thật sự bàn chuyện cưới hỏi thì không khả thi....
Lương Bình thở dài nhẹ nhõm, cuối cùng cũng tới trường trước khi đóng cửa vài giây.
Do hôm qua thức đến gần sáng để làm bút ký, cậu gần như bốn giờ sáng mới lên giường ngủ, thế nên buổi sáng hôm nay ngủ quên là điều dễ hiểu. May mà không có đến trễ, nếu không thì notebook sẽ không kịp giao cho Vũ Tuệ.
Đang suy nghĩ, cậu đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng chạy bộ và hò hét. Theo bản năng quay lại xem, nhưng chưa kịp quan sát kỹ thì một người lao thẳng vào ngực, lực quá mạnh khiến cậu ngã xuống đất, người kia còn đè lên người.
A... đau! Lương Bình nhăn mày.
“A... đau...” Một giọng nói hoạt bát nghịch ngợm vang lên, người trong ngực ngẩng đầu, là một nữ sinh tóc ngắn, gương mặt đáng yêu, trong mắt vẫn còn kinh hoảng, nhìn chằm chằm vào cậu.
Nữ sinh lập tức sững sờ, hai giây sau mới hốt hoảng bò dậy, rụt tay chân khỏi người cậu, vừa lo lắng vừa nói: “Xin, xin lỗi! Tớ không cố ý! Cậu có sao không?”
Thật là tai bay vạ gió, vốn dĩ có thể không đến muộn, kết quả giờ chuông vào học đã vang lên. Lương Bình từ trên mặt đất ngồi dậy, nhìn bên cạnh thấy một tấm ván trượt, cậu đem cặp sách nhặt lên, giọng lạnh lùng: “Không có kỹ thuật thì không cần chơi mấy thứ này.”
Biết Giai sắc mặt lập tức đỏ bừng, liên tục khom lưng xin lỗi: “Thật sự rất xin lỗi!”
Lương Bình đã đi về phía lớp học.
Biết Giai lúng túng nhặt cặp sách và tấm ván trượt lên, cũng đi theo vào khu lớp học.
Hai người một trước một sau, ngay ngày đầu tiên đi học đã tới trễ, tiếng chuông báo động trong đầu vẫn vang lên, nhưng cô nàng không dám vượt qua Lương Bình mà đi trước, thật cẩn thận nhìn theo bóng dáng cậu, nghĩ thầm: Thật cao, liệu có phải là lớp bóng rổ không?
Vũ Tuệ ngồi phía trên, thu vào đáy mắt toàn bộ cảnh tượng phía dưới.
Không ổn, thực sự quá không ổn.