Chương 2

Sau khi lau khô tay, Lương Bình ngồi vào bàn học, lấy ra tập giấy thư cùng phong bì mới mua. Cậu khẽ nhắm mắt, để mặc những hình ảnh trong ngày từ từ hiện lên.

Hôm nay, Vũ Tuệ đã đi ngang qua cậu ba lần, mỗi lần như thế, cậu lại giả vờ đang chăm chú đọc sách, thế nhưng trong lòng lại lặng lẽ đếm từng bước chân của cô.

Mỗi khi cô lại gần, nhịp tim cậu lập tức đập loạn lên, dồn dập như muốn phá tung l*иg ngực, bàn tay cầm bút khẽ run, hơi thở trở nên gấp gáp và nặng nề.

Chỉ khi Vũ Tuệ trở về chỗ ngồi, trái tim ấy mới dần bình ổn lại, như con sóng vừa rút khỏi bờ.

Cậu hít sâu một hơi, cố gắng nhớ lại hương dầu gội dịu ngọt như cô vừa bước qua.

Chữ viết nhanh chóng lan đầy trang giấy trắng, từng câu từng chữ như tự trào ra từ nơi sâu kín trong trái tim.

Nếu ai vô tình nhìn thấy hẳn sẽ giật mình kinh hãi, nét chữ vừa sắc vừa cuồng loạn, ẩn chứa một sức hút cấm kỵ như ngọn lửa âm ỉ chỉ chực chờ bốc cháy bất cứ ai chạm vào....

Sáng hôm sau, dưới tán ô nhỏ, Vũ Tuệ bước vào cổng trường.

Khi đẩy cửa vào lớp, cô tươi cười chào hỏi bạn bè, nhưng ánh mắt lại vô tình lướt qua dáng người cao lớn ở cuối lớp.

Trời đã sang hè, không khí oi ả đến mức khó chịu. Nhiều học sinh đã bỏ hẳn áo khoác, chỉ mặc sơ mi mỏng, thậm chí có vài người còn mở một, hai khuy áo để lộ xương quai xanh trắng ngần.

Nhưng Lương Bình thì khác, cậu vẫn chỉnh tề đến mức cố chấp, áo khoác bên ngoài gọn gàng, áo sơ mi bên trong cũng được cài kín đến tận cổ.

Nếu là người khác, dáng vẻ ấy trông hệt một con mọt sách khô khan, thế nhưng với một gương mặt tuấn tú đến mức gần như bất hợp lý như cậu, sự gò bó ấy lại hóa thành khí chất lạnh lùng, xa cách.

Hơn nữa, thành tích đứng đầu toàn khối càng khiến hình tượng ưu tú ấy thêm phần nổi bật, khiến không ít nữ sinh âm thầm rung động.

Nhưng Lương Bình chẳng mảy may bận tâm điều đó.

Giữa không khí ồn ào của lớp học, cậu cúi đầu nhìn lá thư trong tay, ánh mắt chăm chú đến mức như thể thế giới xung quanh đã biến mất.

Vũ Tuệ còn chưa kịp treo ô lên giá đã bị Mỹ Chi kéo lại, khuôn mặt cô bạn sáng bừng, ghé sát bên tai cô thì thầm, giọng nói đầy phấn khích:

“Đàn chị khóa trên đang mở một vụ cá cược, muốn nhờ bọn mình góp sức.”

Hóa ra, mấy chị lớp trên vốn sống gần nhà Vũ Tuệ, lại tình cờ thiếu người cho buổi gặp mặt nên đã lôi kéo cô và Mỹ Chi cùng tham gia.

Những đàn chị lớp trên ấy vốn nổi tiếng là những cao thủ tình trường, vừa nghe nhắc đến Lương Bình - đàn em cấp dưới ưu tú, khác hẳn đám thiếu niên tầm thường thì lập tức nổi lên hứng thú, chẳng khác nào lũ sói đói bắt gặp con mồi ngon.