Chương 19

Thời tiết hôm nay vô cùng quang đãng, sáng sớm gió thổi mát rượi, dễ chịu đến lạ. Thế nhưng Thanh Nãi lại bị những cảm xúc tiêu cực chất đầy trong lòng, dọc đường đến trường chỉ toàn tức giận và oán thán.

“Dạo gần đây thật sự xui xẻo đủ đường! Mấy kẻ biếи ŧɦái chết tiệt liên tục gửi thư đe dọa, công việc ở quán cà phê hầu gái thì lại không trúng tuyển, cậu học đệ Lương Bình mà mình để ý thì hoàn toàn chẳng có chút hứng thú nào với mình. Đã vậy tối qua còn bị con tiện nhân - kẻ từng cướp mất bạn trai đang quen của mình châm chọc mỉa mai cho một trận! Chẳng lẽ mình bị nguyền rủa thật sao? Hay là đang gặp thủy nghịch?”

“Vậy rốt cuộc vì sao lại không được nhận vào làm?” Vũ Tuệ khó hiểu hỏi.

Thanh Nãi xinh đẹp nổi bật, vóc dáng gợi cảm, là nữ thần trong mộng của không ít nam sinh trường Lĩnh Tây. Theo lý mà nói, công việc ở quán cà phê hầu gái hẳn là nắm chắc trong tay, vậy mà lại bị từ chối, đúng là khó tin thật.

“Nói là chị nhìn qua không giống người sẽ công tác tốt.” Thanh Nãi cười lạnh. Cô vẫn nhớ rất rõ khi nhận được thông báo, giọng điệu chán ghét của cửa hàng trưởng hoàn toàn trái ngược với thái độ niềm nở lúc cô đi phỏng vấn. Rõ ràng là có kẻ đứng sau lưng giở trò, cố tình ngáng chân cô.

“Chắc chắn là cái xú biếи ŧɦái kia, không sai.” Cô tiếp tục nói, giọng trầm và đầy căm giận:

“Hắn theo dõi chị, nắm rõ hành tung của chị. Những gã đàn ông khác có thể đường đường chính chính bước vào tiệm, tự xưng là ‘chủ nhân’, thưởng thức dáng vẻ hầu gái của chị. Còn hắn thì bị nhận ra, thậm chí còn bị đánh cho không ra hình dạng. Thế nên hắn sinh lòng ghen ghét, gọi điện cho cửa hàng trưởng, nói những lời bịa đặt gì đó. Cửa hàng trưởng tuy không hoàn toàn tin, nhưng để tránh phiền phức, việc từ chối thông báo tuyển dụng một kẻ bị cho là biếи ŧɦái cũng là chuyện dễ hiểu.”

“Ừm, rất có khả năng.”

“Ba em khi nào chuyển tiền vậy? Chị đang cần.”

“Em biết.”

Thanh Nãi trông như có chút không vui. Vũ Tuệ nhìn theo bóng lưng cô đang hướng về tòa giảng đường khối mười hai, thầm nghĩ: mọi chuyện rồi cũng sẽ sớm kết thúc, chỉ cần nhẫn nại thêm một chút nữa, cũng chỉ còn lại bảy ngày mà thôi.

...

“Không muốn thì cứ nói thẳng đi! Nói lý do sứt sẹo kiểu này thật sự làm người ta tức điên!” Thanh nãi ném thư xuống bàn, mặt lạnh.

“Thật là, sao lại tức giận thế? Vạn nhất Vũ Tuệ thật sự không có tiền?” Lương Tử hỏi, giọng vừa lo lắng vừa khó hiểu, nhìn cô với ánh mắt thăm dò.

Thanh Nãi cau mày, vẫn còn âm ỉ bực bội:

“A, sớm hay muộn gì cũng không có tiền. Nếu cố tình đến lúc tớ cùng em ấy mượn mà vẫn không có tiền, thoạt nhìn cũng không phải người lấy tiền ra tùy tiện."

“Một cô gái xinh đẹp, gia cảnh kiểu Tây phương, trong nhà còn nuôi thú cưng quý giá, vừa nhìn đã biết là tiểu thư có tiền, vậy mà đến mượn tiền mua cái camera cũng không có! Mấy ngày nay cảm xúc tiêu cực của ta cứ dồn nén mãi, hễ gặp chuyện không vừa mắt là bực bội. Trước kia ta còn khá quý mến đàn em này, vậy mà bây giờ nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.”

“Cái gì? Vũ Tuệ là tiểu thư nhà kiểu Tây? Sao ngươi không nói sớm! Chúng ta đến nhà em ấy đi, tổ chức một bữa party!” Lương Tử lập tức quay đầu kích động nói, bị Thanh Nãi hung hăng liếc một cái, lập tức có chút nghiêm túc lên.