Chương 15

Khu dạy học của khối 11 nằm tách biệt. Đến nơi, Thanh Nãi đành tạm chia tay hai người bạn đồng hành.

Vũ Tuệ và Lương Bình chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ bước đi bên nhau. Xung quanh vẫn náo nhiệt tiếng học sinh ríu rít, nhưng với Lương Bình, dường như cậu chỉ nghe thấy từng nhịp thở khe khẽ của Vũ Tuệ.

Cậu khẽ đẩy gọng kính, cố sức kiềm chế để ánh mắt mình không lạc quá nhiều về phía cô. Bởi nếu lỡ để người khác phát hiện ra những tâm tư điên cuồng, những hành động có phần biếи ŧɦái của bản thân, thứ đang chờ đợi cậu e rằng chỉ là một kết cục chẳng còn chút tôn nghiêm nào.

Giờ cao điểm học sinh lên lớp, cầu thang chật ních người ra vào. Vũ Tuệ thường phải né tránh những bạn vội vã chạy đi chép bài tập, thỉnh thoảng bờ vai cô khẽ chạm vào cánh tay Lương Bình.

Mỗi lần như vậy, Vũ Tuệ đều ngượng ngùng lên tiếng xin lỗi, còn cậu thì bề ngoài vẫn bình thản như chẳng có gì. Thế nhưng, cô lại tinh tế nhận ra cơ bắp nơi cánh tay cậu thoáng căng cứng, tiếng tim đập cũng dần nhanh hơn.

Khoảnh khắc hai người sóng vai đi qua đoạn hành lang ngắn ngủi ấy bỗng dài ra vô tận, lại đồng thời trôi qua nhanh đến mức không sao nắm giữ được.

Đến khi bước qua ngưỡng cửa lớp học, như thể một lớp ma chú vừa tan biến, cả hai liền trở lại với hiện thực quen thuộc.

“ Chào buổi sáng, Vũ Tuệ.”

“ Chào buổi sáng.”

“ Này, chào buổi sáng, Lương Bình.”

“ Chào buổi sáng.”

Trong lớp, các bạn đều vui vẻ thân thiện chào hỏi. Dù hai nam thanh nữ tú nổi tiếng của trường cùng nhau bước vào, cũng chẳng ai buông lời suy đoán gì. Bởi vì từ trước đến nay, cả hai lúc nào cũng tỏ ra quá mức trong sạch. Ai cũng công nhận Vũ Tuệ và Lương Bình rất xứng đôi về ngoại hình, nhưng lại thấy tính cách của họ khó mà hòa hợp, gần như không thể tóe lửa.

Vũ Tuệ đi thẳng đến chỗ ngồi của mình, Lương Bình cũng về bàn bên kia.

Ngay lập tức, Kinh Thạch nhào đến khoác vai cậu, giọng đầy hứng khởi:

“Lương Bình, đoán xem tối qua tớ gặp chuyện tốt gì? Đoán trúng tớ mời cậu ăn mì!”

“Không muốn đoán.” Lương Bình dứt khoát từ chối. Với cậu, mấy trò ngươi đoán xem kiểu này thật vô vị, nhất là khi cái vẻ mặt của Kinh Thạch đã lộ tẩy đáp án, chẳng có chút thử thách nào cả.

Kinh Thạch bĩu môi:

“Cậu này, chẳng biết hưởng ứng gì cả! Sáng sớm đã làm cao. Còn không phải là tớ được một cô gái dễ thương chủ động xin số sao!”

"Kinh Thạch này, ai cũng thích cậu hết! Thật sự, tớ đã tuyệt vọng với thế giới này rồi. A a, đáng giận, tớ cũng muốn được một cô gái dễ thương chủ động xin số nữa chứ!"

"Uy uy, cậu nói vậy tớ tức giận mất thôi! Ai là ngu ngốc hả?"

"Cô gái dễ thương? Ai vậy?"

"Cái này tớ không nói đâu. Các cậu cũng đừng đoán mò hì hì hì."