Chương 14

Hôm nay thời tiết thật đẹp. Không khí mát lành, bầu trời trong xanh, ánh nắng sớm dịu nhẹ trải khắp mọi nơi.

Cậu mặc đồng phục chỉnh tề, cài khéo từng chiếc cúc áo, đeo cặp lên vai rồi bước ra khỏi nhà. Từ đây đến trường chỉ mất khoảng mười lăm phút đi bộ.

Khi đi ngang trạm xe điện, Lương Bình bất giác chậm bước, ánh mắt vô thức dừng lại ở phía trước.

Vũ Tuệ đang đi ra cùng Thanh Nãi.

Cô khẽ vén lọn tóc dài ra sau tai, nở một nụ cười dịu nhẹ. Khí chất trong trẻo, tươi mát như thể cả buổi sáng hôm nay đã hóa thành dáng người cô.

Thế nhưng, trong đáy mắt lại thấp thoáng một nét mơ hồ, mông lung như lớp sương sớm, ẩn giấu một điều gì đó bí ẩn khiến người ta nhìn mãi vẫn không sao đoán được.

Những ai từng lấy hết can đảm tỏ tình với Vũ Tuệ đều nhận về một câu trả lời giống hệt nhau:

“Xin lỗi nhé, cảm ơn vì đã thích mình, nhưng mình đã có người mình thật sự rất thích rồi.”

Lương Bình theo dõi cô lâu như vậy, chưa từng thấy cô thân thiết với bất kỳ chàng trai nào, vậy nên tám - chín phần mười câu nói kia chỉ là cái cớ để khéo léo từ chối. Nhưng nếu một ngày nào đó cậu lấy hết dũng khí để tỏ tình, rất có thể đáp án nhận được cũng chẳng khác gì.

Trong trường học, số nữ sinh thích cậu không hề ít. Nhưng với Vũ Tuệ, cậu chưa từng nhận được dù chỉ một ánh nhìn đặc biệt.

“Ơ kìa, Lương Bình!” Thanh Nãi vui mừng reo lên.

Nghe tiếng gọi, Vũ Tuệ hơi nghiêng đầu, ánh mắt rơi vào bóng dáng cậu trai đang đứng bên kia.

Thanh Nãi vốn nhiệt tình, chạy thẳng đến chỗ cậu, Vũ Tuệ cũng chỉ đành đi theo. Cô khẽ mỉm cười, vẫn dịu dàng như cách cô đối xử với bất kỳ ai:

“Chào buổi sáng, lớp trưởng.”

“ Chào buổi sáng.” Lương Bình cũng đáp lại với vẻ lạnh nhạt thường ngày.

Ba người cùng nhau bước về phía cổng trường. Suốt dọc đường, Thanh Nãi luôn là người chủ động bắt chuyện với Lương Bình, mặc kệ thái độ dửng dưng của cậu, giống như chẳng hề để tâm đến việc cậu không mấy hứng thú.

Trong chuyện theo đuổi con trai, Thanh Nãi đã sớm dày dạn kinh nghiệm.Cô hiểu, không phải ai mình thích cũng dễ dàng nắm bắt trong tay. Như kiểu Lương Bình vậy đó, nếu không dày mặt tiến đến gần, cậu sẽ mãi chẳng bao giờ chủ động nhìn về phía mình. Mà nếu không chịu dùng chút mưu mẹo và kiên trì, thì cũng chẳng bao giờ có cơ hội nuốt trọn trái tim cậu.

Thế nhưng, Lương Bình chẳng bao giờ cho Thanh Nãi cơ hội tiến thêm bước nào. Mỗi lần đối diện với cậu, cô có cảm giác như đang đánh vào bức tường lạnh lẽo, đến mức cơ mặt cứng ngắc, còn đối phương thì vẫn là dáng vẻ bình thản, vô dục vô cầu, như mặt hồ không gợn sóng.

Thanh Nãi thậm chí bắt đầu nghi ngờ: Hay là cậu ta thích con trai?

Nếu không thì với một đàn chị xinh đẹp quyến rũ như cô đây nhiệt tình chủ động như thế, sao cậu có thể không động lòng một chút nào?

Vũ Tuệ khẽ liếc nhìn sự nhiệt tình đang dần hạ nhiệt của Thanh Nãi, rồi nhẹ nhàng mở lời, như muốn xua đi bầu không khí ngượng ngập:

“Lớp trưởng, tối qua cậu ngủ ngon chứ?”

“Cũng tạm.” Lương Bình đáp gọn lỏn, giọng nói vẫn lạnh nhạt, ngắn gọn như thường.

Thế nhưng, chỉ riêng Vũ Tuệ mới biết, dưới vẻ ngoài tâm như nước lặng ấy, trong lòng cậu đã sớm dậy sóng.

Và tim cô cũng rộn ràng, sung sướиɠ như một quả bóng bay đang nhẹ nhàng bay lên.