Chương 12

Mục đích Thanh Nãi tìm đến Vũ Tuệ, chính là để vay tiền mua một chiếc camera mini.

“Chị mới không định phí thời gian quý báu của mình vào mấy chuyện ngốc nghếch như vậy đâu. Lương Tử với mấy chị em kia vẫn luôn bám sát phía sau, nếu thua các cô ấy thì mặt mũi chị mất sạch.” Cô nàng nói dõng dạc.

Dù sao cũng chưa tới 20 tuổi, mà trong đầu chỉ toàn nghĩ mấy chuyện này, thật sự không biết có ổn không nữa. Vậy mà chị ta còn nói nghe như có đạo lý hẳn hoi.

“Hứ, con bé ngây thơ đáng yêu như em thì làm sao hiểu được bọn chị theo đuổi cái gì. Cho nên, em chỉ cần cho chị mượn ít tiền mua thêm vài cái camera mini là được rồi.” Thanh Nãi thản nhiên đáp.

Ngây thơ đáng yêu ư? Đặt du͙© vọиɠ lên trên tình yêu như Thanh Nãi và đám bạn cô ta thì đúng là trái ngược hoàn toàn với mình. Nhưng quả thật, Vũ Tuệ cũng có chút... chỉ là, người duy nhất khiến cô muốn “ăn” lại chính là Lương Bình.

“Camera mini hả?” Vũ Tuệ cúi mắt nhìn con mèo Ragdoll trên đùi, ngón tay nhẹ nhàng vuốt lưng nó, hàng mi dài rũ xuống tạo thành bóng mờ. Con mèo ngẩng đầu, đôi mắt long lanh như muốn cảnh báo cô. Dùng đến công nghệ, chỉ cần hắn còn xuất hiện, chắc chắn Thanh Nãi sẽ nhanh chóng tóm được hắn thôi.

“Em biết rồi.” Vũ Tuệ ngẩng lên, giọng dịu dàng: “Nhưng tháng này tiền tiêu vặt em không đủ mua camera. Chị chờ thêm ít ngày nữa nhé, để em nhờ ba chuyển thêm. Trong thời gian này chị cố gắng nhẫn nại một chút, tự mình cẩn thận.”

Thanh Nãi đi rồi, Vũ Tuệ trở lại thư phòng, mở máy tính tra dự báo thời tiết. Quả nhiên mấy ngày tới đều nắng, trận mưa lớn tiếp theo sẽ rơi vào ngày 27, tức là còn tám ngày nữa.

Tám ngày, cô đứng dậy, ngồi lên bậu cửa sổ, ngước nhìn bầu trời đêm mênh mông trong vắt. Tám ngày này, nên gọi là dài hay là ngắn đây?

“Con về rồi.” Lương Bình vừa đổi giày vừa nói.

“Ơ, chào mừng về nhà nha.” Giọng đáp lại có phần lười biếng, chính là anh trai mới điều đến Cục cảnh vụ ở thủ đô, Đồng Bình. Anh ta đang ngồi trong phòng ăn, tay cầm bát cơm, một chân gác lên ghế, hướng ra cửa nhìn em trai:

“Hôm nay về sớm nhỉ. Nghe mẹ nói dạo này em toàn khuya mới về cơ mà. Không lẽ lại đặt mục tiêu gì mới nên phải cố gắng dữ vậy? Dù sao, ngay cả khi em chưa nghiêm túc, thành tích đã toàn ưu rồi mà.”

“Nếu đã là người đi làm rồi thì anh làm ơn đàng hoàng chút đi. Té ngã sưng mặt mà về thì coi chừng bị đồng nghiệp cười cho.” Không trả lời câu hỏi của anh trai, Lương Bình đi thẳng vào bếp, kéo cửa tủ lạnh, do dự xem có nên để lon nước trái cây trên tay vào đó không.

“Ơ kìa, dám lên mặt dạy anh cơ đấy, đúng là đồ em trai khó ưa.” Đồng Bình cười hề hề, rồi giật phăng lon nước từ tay em: “Cho anh uống đi, tủ lạnh đang hết nước.”

Anh vừa định bật nắp lon thì đã bị giật lại trong nháy mắt, làm anh sững người.

“Muốn uống thì tự đi mua.” Nói xong, Lương Bình bước nhanh lên lầu. Cuối cùng, cậu vẫn quyết định không để nó trong tủ lạnh.

Đồng Bình nhìn bóng lưng em trai biến mất nơi khúc rẽ, cúi xuống thì thấy mu bàn tay mình xước một vệt trắng mới tinh. Không đến mức chảy máu, nhưng da bị trầy rõ rệt.

“Cái quái gì thế, chẳng qua chỉ là một lon nước thôi mà?” Tư thế giật lại của Lương Bình hung hăng đến mức chẳng khác nào cướp lại bảo vật quý giá.