Chương 11

Ngồi trên xe điện trở về, Vũ Tuệ biết cậu vẫn đang lặng lẽ theo sau. Chỉ một khoảng thời gian ngắn ngủi ngồi cạnh nhau thôi mà đã khiến cậu cảm thấy vừa mãn nguyện vừa mơ hồ, trong lòng còn không ngừng hoài niệm cảm giác khi cô nghiêng người tựa gần. Liệu tối nay, vì những rung động này, cậu lại nằm mơ đến mức sáng mai phải xấu hổ giặt qυầи ɭóŧ chăng?

Cô ngắm cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, thầm đoán không biết phải bao lâu nữa Lương Bình mới dám mở lon nước trái cây kia ra uống. Có lẽ cậu sẽ để dành đến gần hết hạn mới nỡ uống, rồi còn cẩn thận giữ lại cả cái lon như một kỷ niệm.

Ý nghĩ ấy khiến Vũ Tuệ bật cười, khóe môi cong lên, nét mặt vừa dịu dàng lại vừa tinh nghịch.

Không lâu sau khi cô về đến nhà, Thanh Nãi tức giận đến mức gõ ầm ầm vào cửa.

Có lẽ vì gan to bằng trời, Thanh Nãi chẳng hề sợ hãi việc bị một kẻ đáng ngờ theo lên xe điện và còn nhét tờ giấy đe dọa vào cặp sách. Nhưng cô hoàn toàn bị chọc giận, quyết tâm phải bắt được hắn để cho hắn đẹp mặt.

“Cậu sẽ không tìm được ai yêu cậu hơn tớ, tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy. Trời ạ, thật là ghê tởm! Đây là bệnh trung nhị giai đoạn cuối à?”

Vũ Tuệ ôm con mèo Ragdoll tên Tiểu Hoa trong lòng, nhìn Thanh Nãi đang đi tới đi lui trước mặt, mở miệng hỏi:

“Trong lòng chị thật sự không có chút đoán được là ai à? Cái gã bạn trai chia tay lần trước ấy.”

“Bạn trai lần trước, Linh Mộc? Hay Đằng Nguyên? Cũng có thể là Sách? Toàn là cùng lúc quen, cùng lúc chia tay, làm sao mà biết được là ai?”

“Khoan đã, chẳng lẽ cậu và mấy chị Lương Tử thật sự cược nghiêm túc à?”

Vũ Tuệ bất giác há hốc miệng, nhìn cách Thanh Nãi mù tịt về người mình từng hẹn hò, cũng đủ biết đàn chị này chẳng hề để tâm đến chuyện tình cảm thế nào.

“Đương nhiên là thật chứ, khi nào chị nói đùa đâu?” Thanh Nãi đáp như lẽ dĩ nhiên.

Một lần nữa, Vũ Tuệ lại phải sốc trước tư tưởng tình yêu kỳ quặc của cô. Thanh Nãi từng nói với nhóm Lương Tử rằng họ cá cược xem ai sẽ đạt được “thành tích trảm trăm người” trước khi tốt nghiệp cấp ba. Ban đầu, Vũ Tuệ còn nghĩ đó chỉ là lời nói đùa, không ngờ bọn họ thật sự nghiêm túc coi đó như mục tiêu mà phấn đấu.

“Chị đúng là tự rước phiền phức rồi đấy, giờ thì bị trả thù rồi đó.” Vũ Tuệ khẽ thở dài.

“Chỉ là một tên vô dụng, vùng vẫy trong tuyệt vọng thôi. Đợi chị bắt được cái loại chỉ dám giở trò mờ ám sau lưng ấy, thì sẽ cho hắn biết không phải cứ bất kỳ cô gái nào cũng có thể để hắn muốn làm gì thì làm đâu!”

“Đàn chị!” Vũ Tuệ nhíu mày: “Dù trường mình thoáng đến mấy thì trò này cũng quá đáng bị người ta chê trách rồi.”

“Chính vì vậy nên mới càng phải thử chứ. Mấy cô gái như tụi chị, sau này hoặc là tốt nghiệp xong lấy chồng rồi quanh quẩn trong nhà, hoặc là đi làm nữ cường nhân độc thân, cả đời chỉ cần dính chút chuyện tình cảm là đã muốn sống dở chết dở.”

"Trên đời này có biết bao kiểu con trai: phong lưu, bá đạo, lạnh lùng, trưởng thành, em trai nhỏ, rồi cả kiểu như đàn em Lương Bình, vừa nhìn đã toát lên khí chất cấm dục rồi. Không thử qua từng loại thì làm sao biết mình thật sự thích mẫu nào? Chị thà trải nghiệm hết một lượt, chứ để chết mà chưa biết được hương vị thì chị không cam lòng đâu."

Vũ Tuệ bất đắc dĩ xoa thái dương: “Đủ rồi, đàn chị.”